Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2021

 

THƠ VIẾT VỀ DỊCH COVID - 19


THƯƠNG MÌNH
 
Ngoài hiên tí tách mưa rơi
Ai chờ ai đợi, ai vời vợi xa
Gió lay tàu chuối sau nhà
Luồn qua song cửa, lạnh va vào lòng.
 
Mưa bong bóng, mưa phập phồng
Chồng thì vẫn đấy, mà không có chồng
Có người tìm lá “diêu bông”
Tìm làm chi nữa viển vông đợi chờ!
 
Tình yêu sao đẹp như mơ
Biết là không thể, vẫn chờ vẫn mong
Búi tơ hồng - mớ bòng bong
Trời cao cao quá, vít cong sợi tình.
 
Thương em rồi lại thương mình
Vẫn mơ như được cây quỳnh cành giao
Cô-vi như bức tường cao
Muốn sang không dám xé rào để sang!
 
                                                 28.10.2021


BUỒN - NHỚ
 
Đại dịch lan tràn buồn lắm thay
Chỉ mong chia sẻ những vơi đầy
Hẹn nhau gặp lại thôi đành lỡ
Biết đến bao giờ chắp cánh bay
Đọc sách một mình càng thấy chán
Bình thơ đông bạn chẳng ai hay
Đêm nằm trăn trở ôn lưu niệm
Ngày đếm thời gian đợi cuộc say.
 
 
TỰ CÁCH LY
 
Vì con covid nhớ nhau không
Nhạc hoạ thơ ca thiếu bóng hồng
Đặt bút viết thơ bài "Cố đợi"
Xếp nghiên đọc sách truyện "Chờ trông"
Ở nhà buồn tẻ càng thêm nhớ
Ra ngõ tìm vui ngại chỗ đông
Biết đến bao giờ tan dịch dã
Một mình một chén rượu say nồng.
 
 
COVID VỀ!
 
Đang sống bình yên
mọi người hoang mang
im lặng, lắng nghe…
Con cháu mình có biết đâu!
Ngày xưa tháng ba tháng tám
củ sắn củ khoai độn cơm mùa giáp hạt
Nay dịch covid lan tràn
phải kiểm lại kho lương, kiểm tra tài khoản.
 
Xã hội văn minh
bữa cơm không còn đạm bạc
ăn ngày thường như dự tiệc trọng sang.
 
Chiến tranh ư?
Còn được ôm nhau mà khóc
Covid về buộc phải cách ly!
Có gì khổ hơn khi gia đình tách biệt
Người “ra đi”* người ở lại chẳng tin gì!
 
Có người sống không bao giờ tích luỹ
Hỏi bây giờ lấy đâu kế sinh nhai
Cửa đóng cài then không ai ra đường nữa
Chẳng phải chiến tranh mà than vắn than dài.
 
Covid về bao nhiêu tai hại
Hội họp phải ngưng, buôn bán cũng dừng…
Tần tiện bớt tiêu có lẽ cũng là yêu nước
Cuộc chống dịch này còn nhiều mất mát hy sinh.
 
                                                       30.32020


ANH CHƯA THỂ VỀ
 
      Anh chưa về được em ơi!
Cách ly covid là nơi dân cần
      Cũng là trách nhiệm quân nhân
Cũng là vì nước vì dân anh làm.
 
      Cũng là hồn của nước Nam
Gian nguy đến mấy cũng cam đồng lòng
      Nước đục thì gạn cho trong
Anh đây cũng nhớ cũng mong được về.
 
      Để cùng thả gót triền đê
Để cùng hát khúc tình quê ngọt ngào
      Để cùng mơ mộng đếm sao
Để còn toan tính ngày nào đính hôn.
 
 
 
CHÁU TẬP VẼ
 
Ơi! Ông ơi! Ông ơi!
Sao ông không đi họp
Suốt ngày ngồi máy tính
Ông có mệt không ông?
 
Cháu vẽ quả chôm chôm
Mẹ bảo con cô - vít
Con cô - vít là gì
Sao lại là chôm chôm?
 
Ơi! Ông ơi! Ông ơi!
Cháu vẽ quả cô - vít
Quả này ai cũng sợ
Cháu không ăn nữa đâu.
 
Ơi! Ông ơi! Ông ơi!
Sao mẹ không đi chợ?
Sao bố không bán hàng?
Suốt ngày đeo khẩu trang.


CÁCH LY
 
      Chị ơi! mình ở cùng nhà
Em phải coi chị như là F2
      Bởi chị vẫn chạy ra ngoài
Cái con covid chẳng ai nó từ.
 
      Em nói đừng mắng em hư
Mất lòng thật đấy chị ừ cách ly
      Hết dịch làm lễ vu quy
Cả nhà mừng chị, chị đi lấy chồng.


CHỐNG DỊCH
 
Chống covid như giặc xâm lăng
Mỗi người dân đều là chiến sĩ
Cách li ở nhà cũng như cầm súng
Dịch sẽ tan covid sẽ không còn.
 
Ta đã trải qua bao mùa dịch dã
Chẳng có thuốc men kinh tế khó nghèo
Hết đậu mùa lại lây lan dịch tả
Chỉ cách li thôi cũng đã tan rồi.
 
Từ Vũ Hán đã tràn lan thế giới
Náo loạn hoang mang khắp toàn cầu
Gây tử vong và bao nhiêu hiểm hoạ
Để giữ an toàn ta hãy tự cách li.


BUỒN MÙA COVID
 
Cách ly Covid có buồn không?
Ra ngóng vào trông nhớ bóng hồng
Thơ viết xong rồi không bạn đọc
Văn hay chữ tốt chẳng ai trông
Áo khăn vừa sắm không buồn mặc
Quần ngắn cũ rồi chả bỏ không
Biết đến bao giờ tan dịch dã
Cùng nhau hội tụ chúc men nồng.
 
                                 Tháng 4.2020
 
 
GIẢI MÃ TÌNH YÊU
 
Ta đến với nhau
từ những gì đồng điệu
Ta sẵn bằng lòng vì có tri thức tình yêu.
 
Đến với nhau từ những gì hấp dẫn
Kính trọng nhau thấy trí tuệ hơn người
Rất ngưỡng mộ khi tâm hồn rộng mở
Thể xác ư? Đã hấp dẫn
ai không ham muốn khát thèm
Tất cả... tất cả để có được tình yêu.
 
Đến với nhau
một ngày cũng nên nghĩa
Dứt bỏ không đành, vẫn ngại đa đoan
Nỗi niềm đầy trăn trở...
Có những điều cố giấu làm ngơ!
Mối tình đẹp là tình tri kỷ
Xin được ghép vần để giải mã tình yêu.
 
 
THỊ TRẤN ĐÔI
 
      Một người đi với một người
Hai người dung dẻ dạo chơi ngắm hàng
      Một người tặng đóa hồng vàng
Một người đón nhận nhẹ nhàng nâng niu.
 
      Mơn man gió mát hiu hiu
Đôi chim câu trắng dập dìu tầng không
      Đất trời Tam Đảo mênh mông
Chợt mưa chợt nắng cầu vồng hoá đôi.
 
      Trong phòng chỉ một riêng tôi
Cô đơn không sợ mồ côi một mình
      Ngoài kia sương khói rập rình
Tôi cùng cái bóng vô tình thành đôi.
 
 
 
ĐẤT NƯỚC MÌNH THỜI COVID
 
Đất nước mình chưa bao giờ khổ thế này!
Không chiến tranh mà người tử vong hàng loạt
Người thân mất đi không người tiễn biệt
Có nghèo đâu mà sao phải tiêu dè xẻn từng đồng!
 
Có gia đình mà không nơi cư trú
Thèm quê hương mà không phương tiện trở về
Sức khỏe đầy mình mà không nơi làm việc
Đành bộ hành rủ nhau về quê mẹ thân thương.
 
Dân nước mình đã ngàn lần chạy loạn
Bồng bế nhau mang vác gánh gồng
Người thành phố đã bao lần tản cư sơ tán
Nhưng chưa bao giờ nhếch nhác thế này đây!

Mẹ Tổ quốc đang thật đau lòng!
Nhìn thấy những đứa con mình quằn quại
Trong chiến tranh còn bài binh bố trận
Giặc cô-vi! Luôn biến thể tàng hình.
 
Nước có giặc mọi người đi giết giặc
Truyền thống ngàn năm chẳng tiếc máu xương
Nay có dịch toàn dân dập dịch
Dân lo một hai chính phủ lo mười...
 
Hỡi đồng bào những người đang khốn khó
Ai không xót lòng trước những thương đau
Hãy gắng lên gồng mình chống đỡ
Cơn bão nào dữ dội mấy cũng tan mau.
 
                                          Ngày 8.10.2021


SỢ DỊCH LÀ CHỐNG DỊCH
 
Sống ở đời ta vẫn sợ điều ngang trái
Không thuận buồm mát mái khó thành công
Đã coi là địch ta cần hiểu địch
Đất nước mình chưa một lần thua giặc ngoại xâm.
 
Ta chống giặc không bao giờ sợ giặc
Với bệnh dịch ư? Phải biết sợ kẻ tàng hình
Luôn rình rập như kẻ thù đánh lén
Cảnh giác cao, phòng chống vẫn hàng đầu.
 
Dịch cô-vi một loài biến thể
Không giống thương hàn, tả lỵ đậu mùa...
Gây tử vong cao toàn cầu khiếp sợ
Dập dịch an toàn cần ý thức của dân.
 
Khi mắc bệnh là ta bắt đầu lâm trận
Rất khó khăn khi sức khỏe cạn dần
Máy móc, kháng sinh như đồng minh trợ giúp
Thày thuốc cao tay mới thắng được kẻ tử thần.
 
                                         Ngày 10.8.2021
 
 
ĐỢI NGÀY TAN DỊCH
 
Đêm nghe con cuốc cuốc kêu khan
Lẫn tiếng đàn bầu khúc nhặt khoan
Đây chốn quê người bao vất vả
Ở nhà đất mẹ bấy gian nan
Thương thương nhớ nhớ mòn con mắt
Đợi đợi chờ chờ lệ chứa chan
Mình cố mong cho nhanh hết dịch
Hai ta hạnh phúc lại dâng tràn.
 
                                            28.8.2021
 
 
HAI NGƯỜI CHIẾN SĨ
 
      Xưa anh là lính đi B*
Thương thương nhớ nhớ thư về cho em
      Trong rừng anh chẳng có tem
Gửi người ra Bắc anh kèm tấm khăn.
 
      Đêm nằm mưa rét thiếu chăn
Ngày nghe đạn réo lương ăn cạn dần
      Vẫn phải bám chốt giữ chân
Không cho quân giặc tới gần quân ta.
 
      Bây giờ dịch dã xót xa
Em là bác sĩ cũng là quân nhân
      Lao vào vùng dịch cứu dân
Cận kề cái chết không ngần ngại chi.
 
      Dịch tràn khổ nhất ngành y
Em ơi! Gắng chịu cũng vì nhân dân
      Gian truân mình chỉ một phần
Thương người chạy dịch bước chân yếu mềm.
 
       Mong sao vùng dịch đừng thêm
Để dân lại sống êm đềm như xưa
      Cách ly, giãn cách, phòng ngừa
Vẫn còn covid em chưa chịu về.
 
                                   Ngày 20.8.2021
 
_______________
*Đi vào Nam chiến đấu chống Mỹ cứu nước
 
 
 
THƯƠNG NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG AN
(Tặng các chiến sĩ công an quận Bắc Từ Liêm HN)
 
      Bao giờ covid hết mùa
Không gian ghì chặt thơ đùa gọi thơ
      Bao giờ hết những giấc mơ
Yếm đào nối nhịp đôi bờ gần nhau.
 
      Buồn trông đường phố rầu rầu
Tháng Bảy chẳng thấy mưa ngâu sụt sùi
      Không người qua lại tới lui
Anh ơi! Em sợ niềm vui không tròn!
 
      Cách ly giãn cách mỏi mòn
Lo ăn đã vậy các con học hành...
      Thương người chiến sĩ áo xanh
Cận kề bệnh dịch tạo thành vành đai.
 
      Tây Tựu, Thượng Cát, Minh Khai...
Giao thông huyết mạch không ai được vào
      Vùng xanh các chốt chắn rào
Công an cán bộ ngọt ngào thương dân.
 
      Chính phủ với Đảng đang cần
Lực lượng cảnh sát góp phần ngày đêm
      Đừng cho ca mắc tăng thêm
Mọi người lại sống ấm êm an lành.
 
                                       Ngày 19.8.2021


THU THỜI GIÃN CÁCH
 
Thu cạn rồi tưởng như Thu chưa đến
Đêm sụt sùi không ngủ trắng khăn tang
Trời chẳng quang, mây quầng đen u ám
Loãng bóng người đi nhờn nhợt ánh trăng vàng.
 
Bao kỷ niệm cứ ùa về mùa Thu trước
Rất dịu dàng se lạnh chút heo may
Tay trong tay lá vàng cùng dạo bước
Đường Phan Đình Phùng nồng nhẹ men say.
 
Sẽ có một ngày không còn giãn cách
Trời lại trong xanh, điểm vài áng mây hồng
Hoa lại nở bung trong những ngày sinh nhật
Thu cùng Thu chơi trò con trẻ kéo mo cau.
 
Có phải không? Rồi một ngày Thu khát
Thu mang ngọt ngào trái ngọt hiến dâng
Để rồi Thu lại ủ Thu đến chín
Thu ấp Thu đến xao xuyến mọi miền.
 
                                                      Ngày 03.9.2021


NỖI LÒNG NGƯỜI CHIẾN SĨ
(Tặng các chiến sĩ công an Bắc Từ Liêm HN)
 
Ngày xưa đất nước chiến tranh
Trai Từ Liêm lính tung hoành dọc ngang
Bây giờ đất nước sang trang
Lại gặp covid lây loang mọi miền.
 
Công an chiến sĩ trung kiên
Chuyển ngành xung trận giữ yên an lành
Khoanh vùng giữ chốt “vùng xanh”
“Vùng đỏ” nguy hiểm có anh lặng thầm.
 
Chống dịch như giặc ngoại xâm
Thương dân giãn cách hoá lâm cảnh nghèo
Bao người gặp cảnh gieo neo
Đêm Thu lành lạnh gió heo chạnh lòng.
 
Lòng anh như mớ bòng bong
Việc nhà việc nước chưa xong rối bời
Nỗi lòng chia sẻ đầy vơi
Mong sao đất nước mãi vời vợi xanh.
                                           Ngày 17.8.2021





LỤC BÁT BÂY GIỜ


      Bây giờ lục bát lạ chưa
Xuống dòng tuỳ tiện ngắt bừa vụn ra
“Trăm năm trong cõi người ta”
Truyện Kiều cũng vậy thì ra thế nào!
 
      Những câu lục bát ngọt ngào
Từ ngàn năm đã đi vào dân ca
      Từ khi chữ viết chưa ra
Đã có lục bát ngân nga ru hời.
 
      Bây giờ lục bát người ơi!
Câu lục làm kết chơi vơi thế nào
      Thêm câu bát nữa thì sao
Đủ cặp ta thấy ngọt ngào dễ nghe.
 
      Câu thơ cho đến ca vè
Đã là lục bát đừng đè cách tân
      Bài thơ vụn vặt lạc vần
Đọc như bị vấp ra phần nhỏ nhen.
 
                                   Ngày 05.8.2021


 
NHẤT NÔNG NHÌ SĨ
(Tặng nhà thơ Phạm Miện)
“Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ”*
 
      Ngày xưa “nhất sĩ nhì nông”
Ô tô xe máy chạy rông đầy đường
      Bây giờ nghỉ việc không lương
Nhà quê “sĩ tướng” bốn phương tìm về.
 
      Ngày xưa rượu ngoại cà phê
Có người đưa đón khi về lúc đi
      Bây giờ đóng cửa công ty
Hết công hết việc “sĩ nhì, nhất nông”.

      Vườn cây ao cá rau trồng
Không mua không bán cũng không thiếu thừa
      Chẳng giàu sang cũng vừa vừa
Đủ ăn đủ uống sớm trưa tối ngày.
 
      Từ ngày giãn cách đến nay
Không ra khỏi ngõ không vay không đòi
      Cũng là một tấm gương soi
“Nhất nông nhì sĩ” chuột voi khó lường.
 
                                            5.8.2021

 
XA QUÊ
 
      Ngày xưa áo vá nón mê
Dãi dầu mưa nắng không chê quê nghèo
      Chăn trâu, cắt cỏ, băm bèo
Nuôi gà, nuôi vịt, nuôi heo chẳng nề.
 
      Ngày thường còn nhớ đến quê
Bây giờ giãn cách biết về làm sao!
      Đất dày ơi! Hỡi trời cao!
Người thân lỡ mất như bào ruột gan.
 
      Cách ly chống dịch tràn lan
Con không về được muôn vàn xót xa
      Mùa dịch năm ngoái giỗ cha
Con đành bất hiếu từ xa vái về.
 
      Rạ rơm vấn vít nhà quê
Con đò bến nước triền đê ao đình
      Tha hương là những nhục vinh
Bây giờ dịch dã thương mình xa quê

                                       4.8.2021


CHUYỆN LÀM CHUYỆN ĂN
 
      Từ quê ra phố bán hàng
Thuê nhà mở tiệm đàng hoàng như ai
      Bây giờ cửa đóng then cài
Chỉ sợ giãn cách kéo dài thời gian.
 
      Bao nhiêu vốn liếng tiêu tan
Đến khi hết dịch ngồi than khóc thầm
      Làm ăn hoảng nhất tiền âm
Rồi ra vỡ nợ tĩnh tâm sao đành.
 
      Chỉ mưu sinh cũng chẳng thành
Nói chi con cái học hành ra sao!
      Là người đứng mũi chịu sào
Đảm đang cũng chịu lao đao chuyến này.
 
      Ở đời chớ vội nói hay
Thất cơ lỡ vận tiền bay đằng tiền
      Làm gì cũng phải có duyên
Vài lần giãn cách buồn phiền phải cam!
 
                                              4.8.2021


Thứ Hai, 7 tháng 12, 2020

 

NƠI GÓC KHUẤT

thơ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NGHIÊM THẢN

 

 

 

     NƠI

        Góc khuất

                       Thơ

 

 

 

 

 

 

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN

HÀ NỘI 2020

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

ĐÊM DÀI

(Tặng các bà vợ liệt sĩ nhân ngày 27.7)

 

      Đêm dài tiếng thở dài hơn

Đặt tay lên ngực, giận hờn tuổi xanh

      Đồng hồ tí tách thâu canh

Gối xô ngửa mặt, vẫn anh trên tường!

 

      Nằm nghiêng, mình ở trong gương

Bao năm vẫn thế mình thương lấy mình

     Mơ màng, rạng ánh bình minh

Đã đôi chim sẻ dụ tình đuổi nhau.

 

      Nhà ai ngan ngát hương cau

Gió đưa thoang thoảng gợi màu sắc xuân

      Cuộc đời dâu bể trầm luân

Thương con rồi lại thương thân nát lòng.

 

 

 

UỐNG NỮA

          CHO HẾT CƠN SAY

          “Rượu nhạt uống lắm cũng say”

 

Nghĩ về em, ta càng thấy thương em,

ta buồn ta, ta buồn em, phải chăng là số phận.

Ta day dứt, ta dằn vặt tâm can

ta mở cửa bước ra đường,

một mình lang thang phố,

đường phố dài, sao ta thấy ngắn?

Ngô nướng, lạc rang, người Hà Nội vui say.

Đêm sâu dần, sâu dần… vào đêm.

 

Phố xá.

Tìm đâu ra ánh trăng thanh!

Chỉ thấy những giọt đèn vàng vọt,

rượu mới nhấp mà lòng ta nghiêng ngả,

thứ men gì để ta say mãi.

Em chẳng phải của riêng ai nữa,

mà ta không có được.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ta say thật rồi!

Không chinh phục

không giành giật

cho dù là điều nhỏ nhất.

Ta mặc đời buông trôi…cứ thế… cứ thế…

        

Ta thấy tình yêu vô lý quá

người tự đánh mất đi “của một đống tiền”,

người bao nhiêu khao khát.

Em bản lĩnh, để rồi em khổ

Thương em nhiều…ta sợ cảnh cô đơn

Em đầy đủ, mà không đủ đầy

Ta muốn giúp em nhưng ta bất lực

bởi ta không bao giờ muốn là kẻ thứ ba.

 

 

NHỚ MIỀN TRUNG
(Tặng nhà giáo - bác sĩ  Hải Hà Anh)

 

Nhìn ảnh em mặc áo dài màu tím
Nhớ hoa sim Hồng Lĩnh mãi không thôi
Đất miền Trung đã một thời chia lửa
Em lặng lẽ, anh lại thấy bồi hồi.

 

Thương lắm đất miền Trung sỏi đá 
Thơ em viết như vá lại tình người 
Mái nhà tranh, lòng người không chật chội
Đổi những gian nan là những nụ cười.

 

Đã bốn mươi năm mà như mới đó
Em có về thăm lại đất quê mình
Bạn anh nằm đấy giờ đang xanh cỏ
Và bao người ngày ấy đã hy sinh.

 

Cảm ơn em, những vần thơ nhân hậu
Khắp đó đây vẫn chưa hết người nghèo
Vẫn còn đây bao nhiêu mất mát
Và bao điều day dứt cứ bám theo.

 

 

 

CHỢ QUÊ

 

      Bùn tươi chân lấm đi về

Quạt nan, võng cói hả hê được mùa

      Chợ quê nhộn nhịp bán mua

Quả bầu, quả bí, con cua, con mòng.

 

      Nón nghiêng che nửa lưng ong

Nắng non làm má em hồng hồng tươi

      Bán hoa bán cả nụ cười

Bán đi cái đẹp cho người đang vui.

 

      Thoảng thơm ngô nướng sắn lùi

Mớ tôm mớ tép vẫn mùi bùn non

      Bánh đa vừa quạt nóng giòn

Mấy anh “cửu vạn” vẫn còn say sưa.

 

      Đậm đà hàng muối, hàng dưa

Mời chào đon đả như vừa quen nhau

      Chợ quê muôn sắc đủ màu

 Chẳng ai mua bán nỗi đau quê nghèo.

 

 

 

TÌM MỘ MẸ

 

Giữa rừng Trường Sơn

chân con bước đến mòn đá núi

mẹ ở đâu mà con tìm mãi không ra

chỉ thấy cỏ dại và mùi thơm hoa lá

khói nhang cuộn bay, cay mắt lệ nhòa.

 

Giữa rừng Trường Sơn

đồng đội mẹ, con gọi dì, gọi má

những vòng tay âu yếm mẹ hiền

Hôm nay đi đến miền đất lạ

nghe âm âm văng vẳng tiếng gọi hồn.

 

Giữa rừng Trường Sơn

tất cả đều vắng lặng gào khan - ru khúc nhạc buồn

xào xạc lá rơi chạm vào hiu quạnh

con vẫn đi… tìm nơi ấy cội nguồn.

 

Giữa rừng Trường Sơn

con vẫn đi, cố tìm cho bằng được

mồ côi mẹ đến thế này sao?

Nén nhang thơm cắm nơi mộ gió

Mẹ có linh thiêng… Mẹ ở nơi nào?

 

 

NỢ

 

Điều sợ nhất là ta mắc nợ

Nợ tình ư? Sao trả được bằng tiền

Tiền đâu mua được tình, mà đong đếm

Ta nợ nhau từ ánh mắt đưa duyên.

 

Dây bầu, dây bí có nợ nhau không nhỉ?

Để muôn đời vấn vít mãi bên nhau

Tình hóa đá - chờ nhau mãi mãi

Anh đã thân cau, sao em chẳng dây trầu!

 

Ta nợ quê từ cánh cò bay lả

Tiếng võng đưa kẽo kẹt níu lời ru

Cho dù ta xa quê biền biệt

Da diết nhớ thương, nghe điệu hát ca trù.

 

Tiếng sáo diều vương mùi thơm hương lúa

Đàn trâu bò thong thả gặm triền đê

Ngai ngái bùn tươi, rập rờn khoai bắp

Cỏ may vấn vương, quấn quýt lối ta về.

 

Nghĩ cuộc đời trầm luân dâu bể

Sống ở đời sao hết được trả vay

Hôm nay đây và mai sau nữa

Sống trọn nghĩa tình, đâu sợ trắng tay.

 

 

 VỚI CHỊ

 

Chưa đến lúc

chị phải vứt đi cái gì gọi là giả tạo

môi son, tóc giả, má hồng...

đã làm nhiều kẻ đắm say, rượt đuổi

và viết nên những trang thơ sến gợi tình.

 

Chị vẫn kín đáo

cất đi, giấu giếm

những dại khờ

những dằn vặt, cô đơn không ai biết

Chị nhìn đời đầy những bon chen

chật chội lẫn lộn buồn vui.

  

Những nụ cười, ánh mắt

những khát thèm của các chàng trai

đã nuôi sống chị

Chị tự an ủi mình chưa đến nỗi bỏ đi.

 

Chị gục đầu xuống bàn phấn nghĩ suy

kiểm lại quỹ thời gian còn ít ỏi

Hôm nay

ngày mai

mình đi đâu, về đâu không cần biết

không cần hiểu thêm hạnh phúc là gì.

 

 

NỬA CUỘC ĐỜI

 

Giận anh lắm, thù anh lắm

Nửa cuộc đời thừa gối thiếu chăn

Nhưng không thể, và không bao giờ thể

Để anh về, thiếu một bữa ăn.

 

Cả  khi nằm viện, em vẫn lăn tăn

Liệu một mình anh, có biết đường xoay xở

Mặc dù cuộc tình mình như lỡ dở

Anh vẫn là bố của các con.

 

Nước cứ chảy, chẳng nhìn thấy đá mòn

Em vẫn lo lắng khi về nhà, anh vắng

Bốn bức tường không gian tĩnh lặng

Em vẫn thèm một lời ấm áp sẻ chia.

 

Em vẫn sợ rồi một ngày kia

Cơm em nấu không có người khen dẻo

Thức ăn ngon trở thành nhạt nhẽo

Bữa cơm đủ đầy vẫn thấy hạnh phúc hơn.

 

Em vẫn đau, vẫn tủi, vẫn hờn…

Nửa cuộc đời máu trong tim đã lạnh

Em vẫn sợ cái gì cô quạnh

Có anh ở nhà - không thích vẫn cứ hơn.

 

 


 

VỪA MỪNG VỪA LO

 

Những hạt thóc nuôi con ăn học

Có thể lấp được một quãng sông

Mẹ tần tảo bới chiều, trồng khoai sắn

Cha cày lật sớm mai, gieo hạt ngoài đồng.

 

Hôm nay con lên đường nhập học

Cha mẹ mừng làm cỗ tiễn con đi

Nhưng trong lòng vẫn còn lo canh cánh

Con sống nơi phố thị tuổi đương thì.

 

Đã bao người vui, khi con vào đại học

Rồi lại buồn khi thấy con hư

Cha mẹ khó, mong đời con khấm khá

Điện thoại không nghe, chẳng thấy tin gì!

 

Nơi phố thị biết bao điều cám dỗ

Con có biết đâu trước ngưỡng cửa trường đời

Bao khó khăn và nhiều thử thách

Một mình con, vùng vẫy giữa biển khơi.

 

 

 

ẢNH HAI NGƯỜI

 

Vô tình nhìn thấy ảnh hai người

Giữa bãi cỏ cười tươi rạng rỡ

Vai kề vai, nhìn chân trời rộng mở

Hạnh phúc tràn đầy như tuổi mộng mơ.

 

Tôi thấy mình còn quá ngu ngơ

Tự nhiên nghĩ những điều vị kỷ

Em như nàng tiên trong quả thị

Để tôi ghen vô cớ đời thường.

 

Em - con người chịu gió chịu sương

Cam chịu bao đau thương, bèo bọt

Đắng chát chua cay, đâu là vị ngọt!

Liệu ảnh kia có khỏa lấp nỗi buồn?

 

Để hợp lý cho tờ giấy kết hôn

Em vẫn là em - vẫn là cô Tấm

Luôn giữ cho gia đình êm ấm

Em - một mẫu người con gái Việt Nam.

 

 

RÁC

 

Những thứ không dùng được bỏ đi

những gì không còn trong sạch nữa

vấy bẩn, nhớp nhơ, tanh tưởi, bốc mùi…

tất cả đều là rác.

 

Trong vũ trụ bao la

những bụi hành tinh lơ lửng

lực hấp dẫn, va chạm, coi chừng

khoa học sẽ bị đốt cháy một đề tài.

 

Rừng mưa nhiều, lũ lớn, sạt lở

để lại phù sa màu mỡ,

tưởng đã thanh minh cho sự hủy tàn.

Tất cả, nước đã cuốn phăng

Người chết!

Cái cười nửa miệng!

Lâm tặc - một thứ rác rừng.

 

 

 

 

 

 

Sông hồ.

Ngoài những thứ nổi trôi phiêu dạt

lấn lấp, nới cơi sinh ra tắc nghẽn

thành phố nước ngập đầy đường.

Lòng sông quặn đau kêu thương

cát bị hút đi, hay rút ruột dòng sông?

vỡ bờ, sạt lở, nhà tan, mất đất…

Lòng người vặn xoắn, chật chội, đẩy xô!

Lại thêm một thứ rác sông hồ.

 

Xã hội văn minh, nhà cao to nhiều cửa hậu

Trí tuệ nâng cao, áo quần thích may nhiều túi

Tiêu cực, cơ hội, tham nhũng nổi trôi…

Ta đặt tên thứ ấy, loại rác gì?

 

Ngoài đường vẫn gió vẫn giông,

bụi trần bay mù mịt,

người lao công vẫn lầm lì quét rác.

 

 

 

 

 

 

 

 

CAO XANH ƠI!

 

Giá như đời còn có Bao Công

Sẽ sàng sẩy đi nhiều cát bụi

Hành tinh này còn nhiều lầm lỗi

Ăn cơm tù, mà có tội gì đâu!

 

Mật ngọt đấy, tiếng vo ve đến nhức đầu

Câu châm ngôn hóa thành tiền tỷ

Chức vụ thăng, bằng thi và chứng chỉ

Mua bán đổi trao mãi chẳng lỗi thời.

 

Có tai mắt, mà lặng câm như điếc

Cao xanh ơi! Sao cao mãi quá chừng

Trong lồng son, con chim vẫn hót

Giọng véo von khúc nhạc trầm buồn.

 

Trời vô tình sầm sập đổ mưa tuôn

Chẳng có nỗi buồn nào giống nhau cả

Cầu vồng sau mưa có gì là lạ

Chỉ sợ mưa lâu, bong bóng mãi phập phồng.

 

Cuộc đời ai cũng có lúc ngóng trông

Một ước mơ, cho dù là bé nhỏ

Đất hoang sơ mọc nhiều loài cỏ

Tự vươn mình - cỏ dại hóa cờ lau.

 

Cao xanh ơi! Nếu đời bớt những nỗi đau

Những nhân tài, còn có nơi dụng võ

Đừng bao giờ lẫn lộn, xanh với đỏ

Người với người biết kính trọng nhau.

 


CÓ AI HIỂU

 

Người ta cứ tưởng em sung sướng lắm

Chỉ nhìn ảnh thôi, thấy hạnh phúc tràn đầy

Hai bờ vai tựa vào nhau đằm thắm

Hai mái đầu chụm lại dưới vòm cây.

 

Người ta cứ tưởng, em vô cùng đầy đủ

Chủ một đại gia, con cái trưởng thành

Vài tháng một lần, cùng chồng con đi du lịch

Màn kịch đời, diễn mãi vẫn lạnh tanh.

 

Người ta cứ tưởng, với thời gian em là tỷ phú

Ngoài việc cơm canh, giặt giũ áo quần

Tập thể dục và giao lưu thơ phú…

Rất thảnh thơi, thanh thản mỗi tuần.

 

Ảnh chụp chung, mà lòng thấy ngượng

Đằm thắm gì đâu! Khi vai tựa bờ vai

Khi hai mái đầu chụm lại - lòng tê tái

Miệng vẫn cười, vết sẹo đã thàn

 

Rất đầy đủ, tiền em đâu có thiếu

Con thành đạt rồi, sắm cả xe hơi

Có ngờ đâu mỗi lần đi dã ngoại

Vui vẻ đấy nhưng vẫn hận với đời.

 

Thời gian với em tưởng như  rảnh rỗi

Mỗi lần đi xa, luôn nghĩ đến chồng

Ai là người liệu lo cơm nước

Vẫn phải lo, vẫn ngại bão giông.

 

Em đủ lắm, mà không bao giờ đủ

Hạnh phúc ư? Sao vẫn nổi sóng ngầm

Nước mắt chảy xuôi, có bao giờ ngược

Chồng gia trưởng - bà chủ hóa Ô Sin!

 


 

KHI TA IM LẶNG

( Tặng nhà văn Vô Vi)

 

Ta hãy lặng im, lắng nghe nhịp sống,

nghe tiếng thời gian đang thở…

 

Khi ta lặng im lúc sớm mai

Tiếng chim hót trong hơn ta thấy

Những cánh hoa khẽ động trên đài,

nụ mở, khoe sắc, thả hương…

Tiếng cành cây tích nhựa nứt ra đau đớn,

chồi non nhú khỏi cành thành lộc biếc xanh

Tiếng hạt cựa mình, tách vỏ. Mầm non.

 

Khi ta im lặng lúc ban trưa

Tiếng võng đưa kẽo kẹt

Tiếng ồn ào, chật chội

Dòng đời ngược xuôi hối hả đua chen…

 

Khi ta im lặng lúc về chiều

Tiếng sáo diều vu vơ gọi gió

Tiếng chim vỗ cánh tập chuyền

xao xác gọi nhau tìm về tổ ấm.

Tiếng màu tím… Thủ thỉ gọi tình yêu.

                         

Đêm.

Khi ta trầm tư sâu lắng

  Văng vẳng tiếng rao, đứt đoạn giấc nồng

Bé bông ngủ ngon, tiếng thở đều đều

Trong lều tranh  dựng tạm,

bác xế- lô đang mơ những chuyến hàng

Chiếc đồng hồ gõ mạnh vào thời gian

Rỉ rả, nỉ non, tiếng côn trùng não ruột

Tuột khỏi tay! Lật mình người quả phụ thở dài

Trong suốt tiếng hạt sương rơi

thấm sâu vào đất nâu nứt nẻ

Khe khẽ lá rơi, chạm vào sỏi đá,

chạm tới cội nguồn.

                        

Ta hãy lặng im, lắng nghe nhịp sống,

nghe tiếng thời gian trôi vào quá khứ

Lặng im! Ta sẽ nghe rõ tiếng người.

 

 

KHI EM NẰM VIỆN

 

Em đừng ốm nữa có được không?

Cứ thế này, anh vô cùng lo lắng

Anh vẫn thích mặt hồ phẳng lặng

Mặt nước lăn tăn, xin đừng nổi sóng ngầm.

 

Bản nhạc vui, anh chẳng thích nốt trầm

Bức tranh đẹp, đừng lá vàng xao xác

Xót ruột lắm, da em giờ xanh bạc

Mỗi giọt máu hồng xét nghiệm rút từ tim.

 

Nhìn em truyền, sắc nhọn mũi kim

Mà thấy trong tim anh đau nhói

Im lặng thế, sao em không nói?

Đến khi nào được ra viện em ơi!

 

Mình là của nhau mãi ở trên đời

Nếu gánh được, anh đỡ em khi em nặng

Em nằm đây, ở nhà trống vắng

Gắng lên! Đã có anh bên cạnh em rồi.

 



MÊNH MANG TAM ĐẢO

 

Mây quấn quýt quàng vai hôn lên mặt

Em dang tay, ghì chặt lấy non ngàn

Gió mênh mang vờn tóc em trên núi

Tiếng thông reo đón đợi ánh nắng tràn.

 

Chú dê non vểnh cao tai ngơ ngác

Như nuốt từng nốt nhạc suối reo

Xứ sở tình yêu - đất trời Tam Đảo

Đường quanh co ôm ấp núi lưng đèo.

 

Tháp truyền hình trên đỉnh cao vời vợi

Đang phát đi những sợi nhớ, sợi thương

Từng thềm bậc, dìu nhau leo lên dốc

Gốc si xanh, chùm rễ thả vấn vương…

 

Giữa mùa hè mà trời se se lạnh

Trên đỉnh cao, có hai mảnh tim hồng

Lồng vào nhau cùng chung nhịp đập

Thu của riêng mình… em có lạnh lắm không?

 

                                               Ngày  22.6.2001

 

 

 

 

 

 

 

NƯỚC TRONG

             THÀNH ĐỤC

 

      Trăm năm muôn thuở vẫn là

Xã hội đưa đẩy, nghĩ mà xót thương

      Có người vất vưởng tha hương

Lắm kẻ cơ hội, bất lương hại người.

 

      Tiếc cho một đóa hoa tươi

Một đêm mưa gió, người cười sắc hương

      Cuộc đời là những mảnh gương

Không nghề, không nghiệp ai thương lấy mình.

 

      Trong trắng như trẻ sơ sinh

Không tiền - khốn khó, sự tình đổi thay

      Lưu lạc ai dám cho vay

Nàng Kiều cũng phải tự xoay cho mình

 

      Cùng đường kiếm kế mưu sinh

Thương thay số phận lục bình lang thang

      Chuông khánh ăn trộm trốn làng

Gặp tay họ Bạc, lại quàng phải dây.

 

      Lại lần nữa kiếp dọa đầy

Ngọn đèn trước gió, hao gày tấm thân

      “Bắt phong trần phải phong trần”

Con tạo ơi! Mãi xoay vần đời hoa.

 

      Toàn gặp những kẻ ranh ma

Nước trong thành đục, trắng mà hóa đen,

 

 

Ở BÊN ANH

(Tặng Thanh Sơn – Minh Hiền)

 

Mỗi lần đặt tay lên ngực anh

Em càng thấy lòng mình ấm áp

Sống bên anh không sợ gì bão táp

Em được chở che suốt cuộc đời.

 

Chẳng bao giờ em thấy chơi vơi

Thuyền đã tìm đúng nơi bến đậu

Hà nội mùa hè, xanh non chùm sấu

Anh có mát lòng khi em nấu canh chua?

 

Gió se se, trời đã chuyển mùa

Đặt tay lên ngực anh, em cười rạng rỡ

Đừng bao giờ nhé, nghĩ điều tan vỡ

Em yêu anh yêu đến vô cùng.

 

Mình đi tìm, tìm những điểm chung

Chén rượu hồng, càng nồng nàn mãi

Bãi cỏ xanh non, đòi xuân trở lại

Ở bên anh, em thấy rất yên bình.

 


MẤT CÒN

(Tặng nhà văn Phạm Mỹ)

 

      Cái còn đeo đẳng mãi đây

Chỉ là vô cảm quấy rầy thời gian

      Cành xuân thui chột héo tàn

Còn đây vết sẹo muôn vàn đớn đau

      Còn đây mây trắng trên đầu

Những thần tượng ấy còn đâu bây giờ

      Thấy người hạnh phúc mình mơ

Tưởng thương nhau lắm - giả vờ thế thôi

      Suốt đời mình vẫn mồ côi

Suốt đời còn đấy, bạc vôi trát tường

      Đẩy đưa số phận khôn lường

Vẫn chồng, vẫn vợ - ai đường nấy đi

      Bây giờ còn mất những gì

Còn câu thơ lạc, sống vì cháu con

      Cuối thu se sắt mỏi mòn

Cái cần đã mất, không cần còn đây

      Ai người chia sẻ vơi đầy

Ai người bù đắp những ngày cô đơn

      Còn đây đầy hận oán hờn

Còn đây giấc mộng chập chờn đêm hoang!

 

 

NGHỀ BÚN PHÚ ĐÔ

 

Bún phú đô nổi tiếng đất kinh kỳ

Xưa chị em mình theo trăng đi chợ

Tần tảo sớm khuya như người mắc nợ

Vẫn sợ điều gì, có lỗi với quê hương.

 

Buôn bán cạnh tranh hóa thương trường

Kế mưu sinh biến cuộc đời vật lộn

Giữ được nghề trong thị trường hỗn độn

Một sớm một chiều có phải dễ gì đâu.

 

Đi chợ như người thả lưới buông câu

May đắt hàng, được rảnh tay về sớm

Lúc rét khi mưa, cầu mong vốn đủ

Đàn con thơ mừng ríu rít mẹ chợ về.

 

Nay có thị trường, thương hiệu chẳng ai chê

Bún làng mình không còn lo đắt ế

Chẳng ngại ai gây phiền khó dễ

Ta tự hào với nghề Tổ - bún Phú Đô.

 

 

 

NÓI VỚI MÌNH

 

      Lại gặp thằng ở trong gương

Mặt mày nhăn nhúm, đáng thương thân mày

     Mày còn tỉnh hay vẫn say?

Có người thương, đã là may lắm rồi.

 

      Dẫu mày chẳng phải thằng tồi

Đá xanh chưa ngọc, cũng vôi mặn nồng

      Nắng qua mưa, đã cầu vồng

Chẳng lung linh cũng tô hồng chân mây.

 

      Những lời tri kỷ vơi đầy

Cũng được an ủi những ngày cô đơn

      Người ta gió núi mưa cơn

Chột thui, lạnh lẽo, giận hờn… vẫn vui.

 

      Mày còn chưa bị dập vùi

Thương mình, thương bạn, đẩy lùi nỗi buồn

      Gặp người phận mỏng cánh chuồn

Đã không chia sẻ, còn luôn trách thầm.

 


 

CHỈ CÓ EM

 

Chỉ có em

mới mang đến hạnh phúc cho đời

bởi em là thiên thần của muôn vàn tinh tú.

 

Trong vũ trụ bao la

em là ngôi sao chiếu mệnh

để đời anh bớt những ưu phiền

tìm đến nơi yên bình, thanh thản…

 

Em là em, là chị, là mẹ

của những mảnh đời côi cút

tan vào nhau trong cuộc sống đời thường

nén nỗi đau, tìm đến những thân thương.

 

Em biết sợ cái gì phải sợ

Hà Nội này, đất nước này

cả trái đất này… Vô cùng nhỏ bé

sợ nước đang trong, lỡ vẩn đục đổi màu.

 

Em vẫn biết quỹ thời gian còn ít ỏi

em chẳng trói mình vào những đam mê

chỉ biết đo sức mình từng bước

Em vẫn là em - Người phụ nữ Việt nam

Thủy chung, gan góc, khiêm nhường.

 



THÂN PHẬN

 

Ngót mười năm chúng mình xa cách

Số phận đẩy đưa em đâu dám trách mình

Ngần ấy năm em luôn tìm hơi ấm

Thiếu vắng anh, em cần sự yên bình.

 

Nơi miền ấy có bao điều mới lạ

Em ở nhà vò võ ngóng trông

Nghe từng tin, dù là tin báo bão

Xót xa nhiều anh có hiểu em không.

 

Là phụ nữ ai cũng rất cần chồng

Vắng bóng anh ai là người trụ cột

Ruộng vườn bỏ hoang nóc nhà nát dột

Đất khô cằn đang cần những giọt mưa.

 

Giờ mới biết có anh cũng như thừa

Em cam chịu phận đời nghiệt ngã

Ngoài trời vẫn còn mưa lã chã

Tất cả vì con, em cam chịu lọc lừa.

 

Trời thay đổi lúc nắng lúc mưa

Vai gánh nặng sớm trưa chiều tối

Hay kiếp trước mình có gì tội lỗi

Để bây giờ khó trọn một đường tu.

 

ANH VỀ THÔI EM

 

      Đi đâu anh vẫn nhà quê

Suốt ngày quanh quất, nón mê ruộng cày

      Đừng cho anh uống, anh say

Anh mà tới bến, chẳng hay đường về.

 

      Bùn tươi ngai ngái hương quê

Làm sao quên được triền đê gió đùa

      Khi thất bát, khi được mùa

Đọt rau, củ sắn vẫn lùa đuổi nhau

 

      Nhà anh ngan ngát hương cau

Có cả vườn trầu, có giậu mồng tơi

      Trăng vàng rớt xuống giếng khơi

Lung linh đáy nước, là nơi bến tình

 

      Làm sao bỏ được quê mình

Bao nhiêu kỷ niệm đượm tình hương quê

      Cái tôm cái tép con trê

Níu chân anh lại, anh về thôi em

 

 

NHỚ HÀ NỘI

 

Cũng một mùa trăng nơi xứ lạ

Ngắm mặt sông mà nhớ đến Tây Hồ

Đàn sâm cầm có còn về làm tổ

Hà Nội ơi! Ta nhớ phút chia xa.

 

Trăng sáng quá, ở đây yên tĩnh quá

Nhớ đêm Hà Nội văng vẳng những tiếng rao

Lạc rang ngô nướng ấm tình người Bãi Giữa

Nước sông Hồng lấp lánh ánh trăng sao.

 

Hồ Gươm xanh xanh đến bao giờ

Những cụ Rùa có còn nhô lên mặt nước

Cầu Thê Húc cong cong vào nỗi nhớ

Hà Nội vào đêm đang đẹp trong mơ.

 

Đường Nguyễn Du vương hương hoa sữa

Đêm mất điện tay đan tay ngắm sao trời

Người đi xa hành trang là nỗi nhớ

Cũng một mùa trăng, da diết nhớ thương.

 


 

VỀ THĂM HUẾ

 

Tôi lại về đây thăm xứ Huế

Đến Trúc Lâm, quay lại Từ Đàm

Thắp nén hương thơm, tỏ lòng thành kính

Huế về chiều, buồn tỏa khói lam.

 

Tôi lắng nghe điệu hò Mái Đẩy

Sông Hương chảy theo mạch thơ tuôn

Những nỗi buồn trôi theo dòng nước

Phía xa xa chớp giật mưa nguồn.

 

Lăng Khải Định chất chồng thềm đá

Tượng vô chi mưa nắng dãi dầu

Người ngã xuống bao đời nay hóa thạch

Núi Thiên Thai khăn trắng đội đầu.


Đến Thiên Mụ nhớ trường Đồng Khánh

Nơi hẹn hò tới bến Văn Lâu

Câu thơ viết còn đang bỏ dở

Trời xao lòng cũng sùi sụt mưa ngâu.

 

Nơi Hoàng Thành sen đang nở rộ

Rất uy nghiêm mũ áo Hoàng bào

Thềm gạch cũ dày thêm rêu phủ

Vẫn còn đây triều Nguyễn một thời.

 



KHÁT

 

Gặp nhau

chẳng được chạm tay

Ai dám

kề môi mùa covid.

 

Nén lòng

chịu đựng dù đang khát

Sốt ruột!

Mong thời gian trôi mau.

 

Mưa nhiều thế

mà như thiếu nước

Những giọt buồn

nhỏ tí tách thâu đêm

Mong sao cho tan mùa covid

Tay lại ấp tay

Em xoã tóc nghiêng đầu



NẮNG NÓNG

 

Lửa trời lăn xuống đất

Đường đốt chảo rang

Mong gió...

Gió mong manh gượng gạo

phả hơi mở vung nồi!

 

Ngoài đường

Giáp mặt người quen

kính râm, bưng bít mặt mày

không biết, không nhận mặt, hoá người dưng!

Bác xế lô đội khăn ướt, áo đẫm mồ hôi!

 

Trong vườn

tàu lá chuối ỉu xìu, ủ rũ, buồn tênh

vì bị xém thịt cháy da!

Người đắp chăn trong phòng lạnh

say giấc nồng có thấy

con thạch sùng rùng mình chặc lưỡi

có nghe điện thoại

tin nhắn đóng tiền điện đã đổ chuông!

 

                                             Tháng 7.2020


 


CŨNG MỘT KIẾP NGƯỜI

 

      Nếu tôi có một tấm chồng

Lộn lăn, quần quật vẫn không quên nhà

      Thành gia thất đến khi già

Dẫu không yêu vẫn mặn mà - người thân.

 

      Bùn nhơ lấm láp ai cần

Mẫu người như thế ai cần làm chi

      Đã ngu dốt, hay sánh bì

Vàng thau lẫn lộn nghĩ gì đục trong.

 

      Người khôn gỡ mối rối lòng

Kẻ dại chỉ biết lợi mong về mình

      Cao xanh ơi! Nợ ba sinh

Kiếp này trả hết, an bình kiếp sau?

 

      Trời xanh, xanh ngắt một màu

Tìm đâu ra giọt mưa đâu mà chờ!

      Nông sâu, sông vẫn đôi bờ

Cầu đà nối nhịp còn ngờ vực nhau.

 

      Có ai hiểu hết nỗi đau

Kiếp này đã vậy, kiếp sau thế nào!

      Đất thì thấp, trời thì cao\

Thôi đành ngậm đắng, nhập vào đường tu.

 

      Bao giờ cho hết mây mù

Để tôi nghe trọn lời ru mẹ hiền

      Nỗi buồn đeo đẳng triền miên

Cam lòng đành mất cái quyền tự do.




GHEN!

 

      “Không ghen không phải đàn bà

Không ham sắc đẹp không là đàn ông”

      Ghen! Chưa chắc giữ nổi chồng

Còn làm xô lệch như không cửa nhà.

 

      Sâu sắc đấy, vẫn đàn bà

Dịu dàng khôn khéo mới là vợ ngoan

      Muốn cho hạnh phúc vẹn toàn

Máu Hoạn Thư nổi, hãy khoan… gỡ dần.

 

      Dẫu liều lĩnh chỉ một lần  

Cũng làm đổ vỡ muôn phần nát tan

      Chồng trăng gió vẫn lo toan

Việc nhà, con cái, đa đoan vẫn chồng.

 

      Căng dây đứt néo như không

Để rồi phải chịu phòng không một mình

      Ngọt ngào mới ấm lửa tình

Trắng trong tinh khiết - hoa quỳnh ngát hương.

 

      Vợ yêu vợ quý - chồng thương

Đi đâu rồi cũng vấn vương vợ hiền

 

 

 

EM VẪN LÀ EM

 

      Em đâu có tính lẳng lơ

Em đâu phận mỏng vật vờ gió sương

      Bạn bè ai cũng thân thương

Gặp nhau ôm ấp giữa đường như không.

 

      Để cho lắm kẻ ngó trông

Nghĩ rằng ai cũng mặn nồng khó coi

      Nhỏ to tấm kiến hóa voi

Người hiểu thì ít kẻ soi thì nhiều.

 

      Giá gương đã phủ nhiễu điều

Em đâu có phải Việt kiều về thăm

      Nàng Kiều nẻo bước xăm xăm

Vẫn còn e lệ, trăm năm vẫn Kiều.

 

      Đảo chao lộng gió cánh diều

Lỏng đây bay bổng nắng chiều đổ nghiêng

      Lòng riêng, riêng một chút riêng

Nết thèn thẹn vẫn thiêng liêng m

 



CHO ANH CHIA SẺ

 

Cuộc đời em sao gặp nhiều tổn thất

Cứ mất đi bao thứ em cần

Tình cha mẹ là bờ vai lớn nhất

Đã không còn từ lúc chập chững bước chân.

 

Tài sản chồng chiếc ba lô đầy trăng gió

Ai biết đâu lúc vò võ đêm trường

Chưa đổ vỡ mà tinh thần sụp đổ

Gia đình là một mái ấm tình thương.

 

Em cam chịu mất những gì em mất

Để giữ lại những cái có cần hơn

Nhưng đời đâu cho em suôn sẻ

Giằng xé em - giông bão nổi từng cơn.

 

Đã cạn thu rồi sao còn nhiều lá rụng

Mất một đứa con như chiếc lá lìa cành

Những tổn thất lại chồng lên tổn thất

Cơm dẻo đấy mà sao chẳng ngọt canh.

 

Sự mất còn như một điều vô lý

Quỷ dữ không bắt đi những kẻ bất tài

Người nhân đức lại coi là xấu số

Tổn thất này sao mãi chẳng nguôi ngoai.

 

Cho anh chia sẻ để mùa thu chín lựng

Hãy chăm sóc cho cây nhỏ thêm xanh

Tấm lòng anh chỉ những lời tri kỷ

Cái lạnh qua đi, hoa trái lại trĩu cành



 

ĐỪNG NÓI XẤU ĐÀN ÔNG

 

Chỉ số ít đàn ông không chung tình với vợ?
dù là người thích chinh phục các loài hoa
và luôn thích những gì là khác lạ
bổn phận làm chồng họ không dễ bỏ qua.

 

Xin đừng nói đàn ông nhiều lối rẽ
bởi họ chẳng bao giờ thích tính đa đoan
dù trong vườn hoa có muôn vàn hương sắc
họ vẫn quay về với người vợ đảm ngoan.

 

Là đàn ông ít người nông nổi
hương vị cuộc đời ai dễ bỏ qua
Trong gia đình ai là người thân nhất
chỉ trừ khi người vợ quá sa đà.

  

Xin đừng nói đàn ông đa tình hơn phụ nữ
Lòng vả lòng sung chẳng khác gì
Xin mọi người bớt đi lòng vị kỉ
Ta đã có những gì… Xin đừng dễ bỏ đi.

 

Trái tim người đàn bà luôn nhạy cảm
để bảo vệ tình yêu nên hóa nói nhiều
Sao không chọn thời cơ mà thủ thỉ
Hạnh phúc ngọt ngào trong hơi ấm tình yêu.

 

Thương người đàn bà suốt đời dâng hiến
Người đàn ông là hình tượng kẻ si tình
Giữ khoảng cách cho nhau luôn là điều hạnh phúc
Tôn trọng người là ta đã biết trọng biết khinh.



 

CÁI MIỆNG

 

Cái miệng đẹp

 khi nở nụ cười rạng rỡ
Cái miệng méo đi

khi giọt lệ rơi xót xa đau đớn
Lúc ngoa ngoắt

cái miệng vén môi lên cong cớn
Cái miệng bĩu ra

khi biết khinh bỉ một con người.

 

Đôi má hồng lên

khi hai cái miệng chạm vào nhau
biết thủ thỉ những lời yêu thương nhất
Cái miệng lặng câm đắng chát

mỗi khi ốm đau bệnh tật chẳng muốn ăn
Cái miệng nhả ra lời ca tiếng hát

nói những lời hay làm đẹp cho đời.

 

Cái miệng khôn biết nói kiệm lời
biết phân giải điều hơn lẽ thiệt
Cái miệng dại hay nói lời cay nghiệt
Nói dối đặt điều là cái miệng kẻ thị phi.

 

Tai thích nghe cái miệng nói những gì?
Miệng người đời méo tròn, gang thép
Cái miệng chẳng thơm, khi nói lời không đẹp
Cái miệng biết ăn, biết nói, biết khóc, biết cười...

 

 

 

MỘT MÌNH

 

Em nằm đây nghe cỏ nói thầm thì

Không biết có ai yêu mình không nhỉ

Em nằm đây một mình suy nghĩ

Có cuộc tình nào đau khổ hơn ta.

 

Em nằm đây cùng các loài hoa

Đang khoe sắc tỏa hương ngọt mật

Như gọi như mời một tình yêu ngây ngất

Yêu mà không thương liệu có mặn mà?

 

Em nằm đây không bóng người qua

Chiều tắt dần để đêm trùm bóng tối

Có vì sao đổi ngôi hay lạc lối

Để cuộc tình gian dối một mùa yêu.

 

Em nằm đây mà hồn cứ phiêu diêu

Muốn có một tình yêu ập tới

Mong sẽ đừng có ai lừa dối

Để niềm tin tròn trịa đến trăm năm.

 

Em nằm đây chờ ánh trăng rằm

Để xua đi những gì là bóng tối

Đi ngang cuộc đời thấy bao tội lỗi

Ta tin nhau tình yêu sẽ nhiệm màu.


 

          XIN ĐỪNG THÁCH ĐỐ

 

Sống ở đời

ta đừng bao giờ thách đố
phần thắng mong manh

phần thua vẫn cứ nhiều
Kẻ háo thắng thường hay thất bại
Nói lời khôn đâu cửa miệng với kẻ liều.

 

Thách đố với người hèn

nghĩa là không bằng họ
Thách đố với kẻ mạnh

thì xin hãy coi chừng
Cứ mềm mỏng nhận phần thua

 không sao cả
Nhường địch thắng nhiều

là ta đã bắt địch phải thua.

 

Chuyện thắng thua

ở đời là muôn thuở
Bước ra khỏi thềm nhà, nên để mọi người hơn
Ai dám nói mình là người hèn kém
Ta biết ta, sợ chi lũ ma quỉ chập chờn.

 

 

AI LÀ KẺ TỬ THẦN

 

Người yêu đời luôn là người thanh thản

Sống vô tư nhưng vẫn ngẫm sự đời

Cái gì đến tất nhiên rồi sẽ đến

Đức năng thắng số, xin đừng nghĩ số trời.

 

Là thày thuốc đừng cho bệnh nhân biết bệnh

Tiết lộ một phần là đã giết chết người ta

Sao không động viên, còn gây nhiều rắc rối

Nhũng nhiễu vòng vo chỉ gây những phiền hà.

 

Quà cho bệnh nhân là những lời an ủi

Họ sẽ sống thêm khi họ thấy yêu đời

Lại những ước mơ dù quỹ thời gian còn ngắn ngủi

Chẳng bao giờ họ còn thấy chơi vơi.

 

Biết kẻ nhiều tiền hay sợ chết

ai bỏ qua khi cơ hội đến với mình?

Lương y ư? Sao giờ ít người như từ mẫu!

Kể bệnh tăng thêm – chính là kẻ tử thần.

 

 

ĐÊM CUỐI THU

 

Mỗi người một phòng cùng chung vách

Trong tấc gang mà xa cách ngàn trùng

Khi đi lúc về, vào ra chạm mặt

Mà vẫn như kẻ xa lạ lạnh lùng.

 

Hai cái bóng dật dờ in lên vách

Bên kia tắt đèn, chỉ còn một bóng thôi

Không gian tĩnh lặng, buồn thiu rười rượi

Có ai hiểu rằng mình lại mồ côi.

 

Cầm chai rượu rót cay vào đắng

Uống nữa đi cho cạn nỗi cô đơn

Trăng cứ sáng, tiếng côn trùng rả rích

Gió hắt hiu lay cái bóng chập chờn

 

Con thạch sùng nhìn chiếc đồng hồ tặc lưỡi

Chiếc hộp tạo nên bởi bốn bức tường

Ngọn nến lắt lay run run sợ gió

Đêm lại chùm đen biết đến bao giờ!

 

Muốn ngủ lắm để tìm một giấc mơ

Gối xô lệch chiếu chăn trằn trọc

Nước mắt cạn rồi còn đâu mà khóc

Thu muộn rồi trời sắp trở sang đông.

 

 

      Nằm nghiêng nghĩ những đoạn trường

Bao năm vẫn thế mình thương phận mình

      Trắng trong vẫn thể hoa quỳnh

Lánh loài ong bướm một mình nở đêm.

 

      Gió thu xào xạc êm êm

Ánh vàng chênh chếch rọi thềm mái hiên

      Thạch sùng tắc lưỡi ưu phiền

Mọt giường kèn kẹt như nghiền đời hoa.

 

      Được thua mà vẫn như hòa

Đã mười năm trọn vẫn là có nhau

      Những khi ốm, những lúc đau

Một mình gánh chịu biết cầu ai đây.

 

      Tình thương bè bạn đong đầy

Bao nhiêu rào cản, chỉ xây mộng vàng

      Lạnh lòng một chút gió hoang

Tiếng gà gáy rộn, mơ màng vẫn đêm.



 

NGƯỜI THIẾU PHỤ

 

      Có gì bi lụy đâu anh

Cũng như Chinh Phụ, sử xanh lưu truyền

      Trai ra trận, gái thuyền quyên

Vui thì vui đấy nỗi phiền giấu đi.

 

      Tiếc thời con gái xuân thì

Tiếc đời phụ nữ cũng vì nước non

      Trăm năm bia đá thì mòn

Trọng đời thiếu phụ sắt son với chồng.

 

 

 

ĐIỀU TRĂN TRỞ

 

Đời muôn thuở bao giờ cũng vậy
Viết thế nào và viết cái gì đây?
Cây muốn lặng đừng rung thay gió
Trước mắt ta còn bao vũng bùn lầy.

 

Măng giữa bụi được chở che lên thẳng
Mọc ngoài bìa coi chừng gãy như không
Bút nhân loại không bao giờ cạn mực
Ăn quả ngon ta nên nhớ người trồng.

 

Ngồi đáy giếng thấy bầu trời bé nhỏ
Ngoi lên bờ, trời đất rộng mênh mông
Rất cảm ơn những miền đất lạ
Cho ta lớn thành người, vượt bão giông.

 

Ta sẽ viết những gì ta cần viết
Bây giờ chưa thành sẽ có lớp sau
Bao thế hệ muôn đời vẫn thế
Quá khứ qua rồi mới rửa sạch nỗi đau.

 


 

CÓ NHAU

 

Có những tình yêu không bao giờ tắt

Bởi ngọn lửa lòng cháy mãi không thôi

Có những chiếc cầu không bao giờ gãy

Bởi người đi qua, hành trang chỉ một cuộc tình.

 

Có những con thuyền không neo bến đậu

Dẫu đậu rồi chỉ muốn rời xa

Có những món quà vô cùng quý giá

Là kính trọng nhau - giữ khoảng cách cho đời.

 

Có những khoảng trời tưởng như bé nhỏ

Lại rất trong xanh, lại rất yên bình

Tình là dây oan, tình là ngang trái

Đến được với nhau mà như kẻ lọc lừa.

 

      Yêu nhau biết mấy cho vừa

Đục trong, trong đục, vẫn chưa vừa lòng

 

 

 

NHỮNG KỶ NIỆM XƯA

 

      Chênh chênh chiều tím sông Hương

Con thuyền rời bến còn vương sóng tình

      Xa xa bóng núi Ngự Bình

Mây giăng giăng phủ như hình bóng ai.

 

      Chiều mưa nghiêng nón chùng quoai

Gió nhè nhẹ gió, áo dài mỏng manh

      Mịt mờ sương khói vây quanh

Một mình em đứng bên thành cổ xưa.

 

      La đà cành liễu đung đưa

Nhớ em giọng Huế dạ thưa dịu dàng

      Trường Tiền mấy nhịp vắt ngang

Mênh mông sông nước, mênh mang điệu hò.

 

      Lưng ong em bước xuống đò

Mi cong chớp chớp, cánh cò dần xa

      Bao nhiêu kỷ niệm ngang qua

Giờ ùa về những đậm đà Huế thương.

 


VÔ TẬN

Những đường kinh tuyến

Hai đường thẳng song song

Rồi cũng gặp nhau nơi hai đầu nỗi nhớ.

 

Đường chân trời

Lòng tham...

Mới là vô tận.

 

Lòng người

lưỡng lự

run rẩy

đổi thay trước ngã ba

 

 

ÁO TƠI

 

      Mẹ đi chợ sớm phiên rằm

Trưa về sấm chớp ầm ầm mưa rơi

      Xa xa thấp thoáng áo tơi

Đàn con ríu rít mẹ ơi! Lục quà.



 

CŨNG MỘT GIA ĐÌNH

 

Với khoản lương hưu ngót hai mươi triệu

Hẳn phải là một cán bộ cấp cao

Chỉ hai triệu tiền ăn, chồng đưa cho vợ

Người phụ nữ kia biết xoay xở thế nào.

 

Bài tính nhẩm một ngày ăn trên tháng

Giời đất ơi! Chỉ vỏn vẹn bảy nghìn

Mọi thứ tiền tiêu, ai là người gánh chịu

Người vợ tảo tần đâu ngờ hóa Ô – Sin.

 

Dong chơi cờ bạc suốt ngày say sỉn

Sáng đi tối về, hạch nhiễu món ăn ngon

Nhà mình ở mà sống như nhà trọ

Chẳng bao giờ biết nghĩ đến vợ con.

 

Sao người phụ nữ kia vẫn đành cam chịu

Hay có điều gì phải ràng buộc với nhau

Tính gia trưởng luôn đòi quyền hưởng thụ

Không chút tình người, cả khi vợ vợ ốm con đau.

 

Sự bất công đẩy cuộc đời xô lệch

Con tạo ơi! Đâu là phép nhiệm màu

Cuộc sống ai không mưu cầu hạnh phúc

Bổn phận vợ  chồng nên trách nhiệm với nhau.

 

 

HOA NỞ MUỘN

 

Anh chỉ mong thu vàng đừng cạn

cho đẫy mùa trăng trước lúc đông về

Anh chỉ muốn mãi nồng nàn hoa sữa

Níu lại thời gian trước lúc giao mùa.

 

Em đến với anh ngược theo chiều gió

bỏ lại chua cay đắng đót một thời

Dòng đời đã lật sang trang mới

tập làm thơ và tìm những sân chơi.

 

Em đến với anh ngược dòng nước chảy

bỏ lại dòng trôi bên lở bên bồi

Nước gương trong soi đôi bờ ôm ấp

Sóng sánh vầng trăng và những áng mây trôi.

 

Ta lại bắt đầu những ngày sôi nổi

Hoa nở muộn màng - sắc tím bằng lăng

Thuyền bớt chênh chao, đời đỡ lạnh.

Thơ gọi niềm tin kê lại cho bằng.

 

 

 

NỬA MÙA

 

      Đích chưa tới, gọi nửa mùa

Khi chưa sống trọn, cửa chùa xót xa.

 

      Nửa ngày trưa đã đi qua

Nửa đêm thức giấc, vỡ òa giấc mơ.

 

      Nửa chừng xuân ấy ai ngờ

Con thuyền không bến, lửng lơ giữa dòng.

 

      Bướm ong vẽ mãi đường cong

Nửa quê nửa tỉnh, nửa trong nửa ngoài.

 

      Thà rằng cơm sắn cơm khoai

Còn hơn lên tỉnh, đúng sai nửa mùa

 

 

 

ĐẾN VỚI CỒN ĐEN

 

      Anh đi về phía Cồn Lờ 
Cầu tre khấp khểnh, câu thơ gập ghềnh
      Tâm hồn theo gió nhẹ tênh
Em đứng trước biển, chênh chênh ráng chiều.

     

      Một vùng xao xuyến miền yêu
Cây tùng cây bách gió xiêu xiêu tình
      Cồn Đen đây, biển Thái Bình
Xa rồi lại nhớ bóng hình giai nhân.

 

      Cát non in dấu bước chân
Sóng ơi! Đừng xoá triều dần dần lên
      Nhà giàn mình đã khắc tên
Hồn thơ thấm mặn khó quên nơi này.

 

                                      Thái Bình 17.7.2018

 

 

THU SANG

 

Hết mùa vải

hết cả mùa tu hú

Chùm nhãn đang mùa

hạt như mắt huyền đen.

 

Nắng hanh vàng

Hương cúc gọi thu sang

Bưởi vàng cành

Se sắt heo may gió

Ớt chuồn chuồn ngơ ngác cọc cầu ao

Trời xanh lơ

Lang thang mây trắng điểm

Chim bói cá ngó nghiêng ngắm hoa bèo.

 

Tình ta chín lựng

để chuối, hồng thơm

Anh! Đã lá sen

cho em nồng hương cốm

Rơm nếp buộc hờ, vẫn trói chặt hai ta.

 

 

NÓI DỐI

 

Xin đừng nói: 
“Mình không bao giờ nói dối”
Nói dối liệu có tội với đời?
Ta thử ngẫm trong một ngày
mình đã bao lần nói dối
Nói dối có hại gì và có lợi gì không?

 

Cha mẹ dạy con 
Nhà trường dạy học...
Mọi người khuyên nhau:
“Đừng bao giờ nói dối”
Nhưng chẳng có ai không nói dối bao giờ.

 

Người lớn dỗ trẻ luôn mồm nói dối
Lũ trẻ thơ đâu có nhớ, người lớn hứa những gì
Với tình yêu nói dối ngọt ngào thủ thỉ
Để màu tím đừng nhạt đừng phai.

 

Nói dối thôi, chớ nên giả dối
Giả dối với nhau, sẽ hoá kẻ lọc lừa!

 

 

THỊ MÀU THAN THÂN

 

      Nếu em có thật ngoài đời
Chắc em khổ lắm vì Giời chẳng thương 
      Thà rằng cà mặn dầm tương
Còn hơn giàu có soi gương một mình.

 

      Với Nô em đã liều tình
Còn hơn thậm thụt đi rình của chua
      Tình yêu ai bán mà mua
“Môn đăng hộ đối” chịu thua lệ làng!

 

      Vẫn vui bắt vạ bầu mang
Vẫn mừng tưởng cứu được nàng Kính Tâm
      Một mình mình biết âm thầm
“Cổ kiêu ba ngấn” tĩnh tâm cửa chùa.

 

      Cuộc đời là những được thua
Lẳng lơ mang tiếng mõ khua thương mình
      Cuộc đời là những nhục vinh
Chiếu chèo còn diễn, đừng khinh thị Màu.

 

 

PHÉP CỘNG

 

Ít thấy giống mèo lại chê thịt mỡ

Bụng đã no, thấy mỡ mới vẫn thèm

Ít thấy đàn ông lại chê phép cộng

thấy hoa thơm chỉ muốn hái cho mình.

 

Có người đàn ông nào

thấy món ngon không trải nghiệm

nếm thử một lần xem dư vị ra sao

Chẳng ai muốn, ăn nhiều lần một món

cho dù hương vị ấy rất ngọt ngào.

 

Ngắm thiên hà, ngắm các vì sao

đàn ông vẫn thích ngắm hoa, thưởng nguyệt

thích ngao du đi tìm thi vị

Ít người không có bổn phận làm chồng.

 

Với đàn ông biết mấy cho vừa

Càng im lặng lại càng mạnh mẽ

Bản năng vẫn tìm về sức trẻ

Phép cộng muôn đời vẫn của đàn ông.

 

 

 

ĐÂU LÀ LÒNG CHUNG THỦY

 

Xin đừng nói đàn ông không chung thủy

Thích hoa thơm, biết bổn phận làm chồng

Có những người luôn quẩn quanh bên vợ

Nhưng chưa chắc hẳn đã thủy chung.

 

Xin chị em hãy hiểu mình thêm một chút

Hạnh phúc nào bằng có trách nhiệm với nhau

Chỉ những kẻ say mê hưởng thụ

Mới làm cho hằn tấy lại những vết đau..

 

Sau hôn nhân tình yêu như bị chết

May mà còn tình nghĩa nặng sâu

Lòng đố kị thường hay so sánh

Thay một cuộc tình chẳng đổi khác gì đâu.

 

Tôn trọng nhau vẫn chưa là đủ

Kính trọng nhau là nhân cách của hai người

Đâu là thước đo của lòng chung thủy

Có phải chăng những chia sẻ vơi đầy?

 

 

 

THĂM ĐỒI HIM LAM

 

Ngược dốc trèo lên đỉnh Him Lam 
ngàn thông reo âm âm trong gió
như tiếng hồn thiêng quân reo còn đó
trận đánh đầu tiên Pháp thua ta đủ mọi bề.

 

Lính Lê Dương 
hai trăm năm mươi tên quên hẳn đường về
rất gọn gàng ba trăm tên bắt sống
Tính nhân đạo cũng là đòn cân não
ta cho xác về và trao trả hết tù binh.

 

Cứ điểm 1 trên tít đỉnh cao
những chiến tích còn vẹn nguyên hào rãnh
Dưới đất sâu, các anh nằm có lạnh
Đồng đội vẫn tìm mộ gió dưới cỏ xanh.


Cứ điểm 2 nơi anh Phan Đình Giót
lấy thân mình lấp lỗ châu mai
xương dẫu nát nhưng làm câm họng súng
Một nén nhang thơm, xin chia sẻ vơi đầy.

 

Vẫn còn đây đen sì sì lô cốt

Ba cứ điểm nay xanh mướt cỏ cây
Vẫn còn đây há hốc lỗ châu mai
Tội ác chiến tranh, sao cãi được minh chứng này.




VƯỜN CỔ TÍCH

             VỚI THUYỀN THƠ

 

Chưa cổ tích thì cũng là cổ tích

Vườn nhà mình nay của người ta

Không thể quên mồ hôi trộn máu

Không xửa xưa cũng đã quá lâu rồi.

 

 Nước của sông và sông của nước

Chẳng ai cấm mình neo đậu bến xưa

Về đất cũ mà như người ở ẩn

Một “nửa vầng trăng” chứa chở đầy thơ.

 

 Người hèn kém suốt đời lận đận

Con vua xưa vẫn cứ làm vua

Đời công bằng cho những người im lặng

Thơ đi vào đời chẳng nghĩ thiệt thua.

 

Cũng chẳng nghĩ cao sang nhung lụa

Chỉ coi mình là một Thường Dân*

Được giao lưu với bạn bè tứ xứ

Cả gia tài là nửa vầng trăng.

_______________

*Bút danh nhà thơ họ Phạm



m

NHỚ NGƯỜI TRI KỶ

 

      Từ khi em dứt tới lui

Anh như hoá thạch chôn vùi bấy năm

      Bóng hiên chênh chếch đêm rằm

 Gối xô chiếu lệch mái tranh ngậm ngùi.

 

      Biết lấy gì để làm vui

 Bao nhiêu kỷ niệm lệ vùi giọt yêu

       Bây giờ sương phủ mái chiều

Nhớ em lấy cớ thả diều làm ngơ.

 

      Vẳng nghe tiếng sáo vu vơ

Giọng ngâm em mãi xa bờ còn ngân

      Nén nhang thơm trước mộ phần

Hồn thiêng mát mẻ, trên trần anh mong.




LỜI RU ĐỊNH MỆNH

 

Sao có người suốt đời tằn tiện

mà không ích kỷ nhỏ nhen

sẵn lòng thảo thơm, rộng lòng hào phóng?

Bởi người ấy luôn biết quý trọng đồng tiền

làm ra từ mồ hôi nước mắt

có khi cả máu lẫn đất nâu

biết tiêu tiền đúng nơi đúng chỗ

bước ra khỏi nhà là có người trọng người yêu.

 

Sao có kẻ giàu đại gia cao sang quyền quý

ô tô nhà lầu, tiền tiêu không thiếu

vẫn thấp hèn bần tiện đáng khinh?

Bởi kẻ đó chẳng biết tiêu tiền

nhưng đếm tiền lại là sở thích

luôn toan tính những điều hơn thiệt

muốn làm giàu ngay trên lưng người khác

muốn lợi riêng mình chẳng biết nhục vinh.


Sao có người chỉ thích

sống bình thường

giản di

tự do và thoáng đãng

chẳng bao giờ mơ màng danh vọng cao sang?

 

Bởi họ thích yên bình

không liên lụy

biết thu mình, làm giàu kiến thức

biết lựa bạn chơi

suốt đời vô tư thanh thản, an bình.

 

Sao có những kẻ luôn luôn là người nịnh bợ

ôm chân quỳ gối khép nép đớn hèn

không hiểu nổi cả chính mình là ai nữa?

Bởi họ là kẻ cả cuộc đời ưa nịnh

hạ thấp mình không còn bản lĩnh

chờ đợi mọi người bố thí nhữnglời k

 

 

Sao có những kẻ tham lam vô lối

chỉ biết lợi mình chẳng nghĩ đến ai

dù lấy được mang về không sử dụng

cũng như ván bài chỉ muốn thắng không thua.

 

      À ơi! Con ngủ cho ngoan

Mai sau con lớn con bàn việc “quan”

      Cuộc đời là những gian nan

Thắng thua, hơn thiệt, gian ngoan ở mình.



 
THĂM THÀNH CỔ SƠN TÂY

Tạm biệt Đường Lâm, ghé thăm thành cổ
Nghe xa xa văng vẳng tiếng chuông chùa
Nước giếng đá ong, môi còn đọng ngọt
Muôn đời sau lưu truyền mãi đất hai vua.

Đây đường hào vây quanh thành lũy
Cửa Hữu, cửa Tiền còn vấn vít rễ cây
Tường đá ong vẫn nguyên sơ còn đấy
Họng súng Thần Công trước cửa Hậu còn đây.

Đâu cửa Vọng trung, đâu rồi Hành Cung cổ?
Đây nền Vọng Lâu đang dựng lại cột cờ
Giờ đã là hồ, xưa đây hai giếng nước
Đàn cá tung tăng bơi lội lững lờ.

Gió nghe rờn rợn như vọng hồn tướng sĩ
Trấn ải xứ Đoài dấu tích vẫn còn đây
Sau hai trăm năm bề dày lịch sử
Hào khí anh hùng - người đất Sơn Tây
.

                                          
Tháng 8.2009




THÁNG BA MÙA COVID
(Tặng nhà thơ K.H)

 

Tháng ba này
liệu con có được về không?
Giỗ mẹ đấy lại dính corona covid
Một chốn đôi nơi bao nhiêu điều cách trở
Con nhớ mẹ nhiều thương lắm mẹ ơi!

 

Tháng ba này
Mẹ ơi!
Con đành bất hiếu
Chẳng thể ra đường, không thể đi xa.

Chân nhang lấm
Con xót lòng đắng ruột
Cửa đóng then cài
Con nhớ lắm tháng ba...

 

Hương bưởi hương chanh như mời như gọi
Hoa gạo bên đường gợi nhớ gợi thương...
Một nén nhang tươi con thành tâm vái vọng
Dưới suối vàng mẹ che chở cho con.

 

                                                      30.3.2020

 

 

 

TIN NHAU TỪ HAI PHÍA

 

“Không phải một phía đâu anh”

Đọc câu thơ như ru vào giấc mộng

Có những chiều qua cầu gió lộng

Vẫn sợ vô tình để áo em bay.

 

Diều no gió dễ tuột khỏi tay

Không dây lái tránh sao chao đảo

Trời bình yên hóa thành giông bão

Chỉ đã đứt rồi còn một phía mong manh. 

 

Hoa thơm thường ong bướm vây quanh

Rất khó bề giữ trắng trong mật ngọt

Là chim khôn dẫu cao giọng hót

Đơn lẻ một mình khó giữ được sắc xuân.

 

Anh đang nghe vũ trụ chuyển vần

Anh vẫn tin không có ngôi sao lạc

Anh vẫn tin không có gì đổi khác

Hạnh phúc tràn đầy - cả hai phía tin nhau.

 

 

ANH CHƯA THỂ VỀ

 

      Anh chưa về được em ơi!
Cách ly covid là nơi dân cần
      Cũng là trách nhiệm quân nhân
Cũng là vì nước vì dân anh làm.

 

      Cũng là hồn của nước Nam
Gian nguy đến mấy cũng cam đồng lòng
      Nước đục thì gạn cho trong
Anh đây cũng nhớ cũng mong được về.

 

      Để cùng thả gót triền đê
Để cùng hát khúc tình quê ngọt ngào
      Để cùng mơ mộng đếm sao
Để còn toan tính ngày nào đính hôn.


 

           KHINH GHÉT CƯỜI CHÊ

 

Khinh những kẻ

hay đi theo lối cũ đã quá mòn.

Gét những kẻ

háo danh bất tài, vô dụng

Cười những người thích ôm chân nịnh bợ

Chê những người

đánh mất mình mà không biết

Tự hạ thấp mình

toan tính cầu cạnh thật đáng khinh.



 

CUỒNG TÍN

 

Giờ tôi hiểu thêm thế nào là thần tượng
Họ tin thần tượng đến bất cần
Thần tượng nói bao giờ cũng đúng
Chẳng phải cần phân tích đúng sai.

 

Với thần tượng họ coi mình là hạt cát
Rất bé nhỏ giữa sa mạc mênh mông
Không tin mình, dù mình đã lớn
Nghĩ mình như cỏ dại giữa cánh đồng.

 

Với người khác họ có đầy nghị lực
Bản lĩnh đâu mà như kẻ thấp hèn
Trước thần tượng họ không còn sáng suốt
Biết đâu nước đục lên khi đã đánh phèn.

 

Núi còn có ngọn cao ngọn thấp
Miệng người đời còn có chỗ đúng sai
Thần tượng quá đã hóa ra cuồng tín
Thần tượng đâu có phải bậc thiên tài!

 

                                           Tháng 7.2015


TÌNH YÊU

 

Tình yêu!

Là cái giống gì?

Không ai hiểu hết!

Chỉ thấy

những say đắm, đam mê

những ngu ngơ khờ khạo

Thủ thỉ ngọt ngào

nhẹ nhàng, iu ái, dịu êm

Nhường nhịn

Chia sẻ buồn vui.

 

Cái đang có

không biết giữ gìn

Chưa bén hơi ấm ổ

đã thầm kín khổ đau!

Giữ cho mình kho báu

là ta luôn biết kính trọng nhau.



ĐÂU TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC?

Tình yêu đẹp
chưa bao giờ là một phía
Lợi dụng lọc lừa
là nghĩa địa chôn nhau.


Gió lạnh

luồn qua miền xao xuyến
Điện thoại với nhau
mà chẳng biết chia sẻ được điều gì.

Ta có thể quỳ gối trước tình yêu
nhưng chưa chắc đã chịu
nghe những lời nói ngọt ngào mơn trớn
Sẽ biết ai là bạn khi ta hiểu ta.

 
Gạn đục khơi trong

Nhớ mong rưng rức
Đâu là tình yêu đích thực?
Chuyện gối chăn chưa hẳn đã yêu nhau
Không có nỗi đau nào giống nỗi đau nào cả.
Hãy đừng bao giờ để sẹo về sau.

MỤC LỤC

 

        TT                           Tên bài                               Trang

 

1

2

3

4

5

6

7

8

10

11

12

13

14

15

16

17

19

20

21

22

 

23

24

25

25

26

27

28

29

30

31

32

33

34

35

36

37

38

39

40

41

42

43

44

45

46

47

48

49

50

51

52

53

54

55

56

57

58

59

60

61

62

63

64

65

66

67

 

Đêm dài

Uống đi cho hết cơn say

Nhớ miền Trung

Chợ quê

Tìm mộ mẹ

Nợ

Nửa cuộc đời

Với chị

Vừa mừng vừa lo

Ảnh hai người

Rác

Cao xanh ơi!

Có ai hiểu

Khi ta im lặng

Khi em nằm viện

Mênh mang Tam Đảo

Nước trong thành đục

Ở bên anh

Mất còn

Nghề bún Phú Đô

 

Nói với mình

Chỉ có em

Thân phận

Anh về thôi em

Nhớ Hà Nội

Về thăm Huế

Khát

Nắng nóng

Cũng một kiếp người

Ghen

Em vẫn là em

Cho anh chia sẻ

Đừng nói xấu đàn ông

Cái miệng

Một mình

Đừng thách đố

Ai là kẻ tử thần

Đêm cuối thu

Người thiếu phụ

Điều trăn trở

Có nhau

Những kỷ niệm xưa

Vô tận

Áo tơi

Cũng một gia đình

Hoa nở muộn

Nửa mùa

Đến cồn đen

Thu sang

Nói dối

Thị Màu than Thân

Phép cộng

Đâu là lòng trung thủy

Thăm đồi Him Lam

Vườn cổ tích với thuyền thơ

Nhớ người tri kỷ

Lời ru định mệnh

Thăm thành cổ Sơn Tây

Tháng ba mùa covid

Tin nhau từ hai phái

Anh chưa thể về

Ghét khinh cười chê

Cuồng tín

Tình yêu

Đâu là tình yêu đích thực

 

Bìa 2

 

5

6

8

9

10

12

14

16

18

19

20

22

24

26

28

29

30

32

33

34

 

35

36

38

40

41

42

44

45

46

48

49

50

52

54

56

58

59

60

62

63

64

65

66

67

67

68

70

71

72

73

74

75

76

77

78

80

81

82

85

86

87

88

89

90

91

92

 

 

 

NGHIÊM THẢN

*Bút danh: Nghiêm Thản

*Sinh trú quán: 12 Ngõ 8

Đường Lê Quang Đạo,

Phú Đô, Nam Từ Liêm, Hà Nội

*Hội Viên ClB Văn chương,

Hội nhà văn Việt Nam

*Hội viên Chi hội thơ Công nhân

Hội nhà văn Việt nam

*ĐT: 0979 220 493

Email: Trove1971@gmail.com

http//www.nghiemthan.nghesi.vn

 

Bìa 3

* ĐÃ XUẤT BẢN

 

- TRỞ VỀ (Thơ)

NXB Hội nhà văn 2010

- HÀ NỘI VAO ĐÔNG (Thơ)

NXBhội nhà văn 2012

- THƠ VÀ LỜI BÌNH

NXB Hội nhà văn 2015

- TRĂNG CUỐI MÙA (Thơ)

NXB Hội nhà văn 2015

- THƯ TỪ BIỂN ĐẢO (Thơ &lời Bình)

NXB Thanh Niên 2019

- NƠI GÓC KHUẤT (Thơ)

NXB Hội nhà văn 2020

 

* CHUẨN BỊ XUẤT BẢN

- BỜ MÃI SONG ĐÔI (thơ)