Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

- VIẾT CHO BIỂN ĐẢO



BIỂN VÀO ĐÊM

Biển vào đêm mênh mang lộng gió
Hàng phi lao vi vút điệu ru tình
Sóng nhớ ai mà dạt dào không ngủ
Bờ cát lặng im chờ nước thủy triều dâng.
                     
Con dã tràng vẫn nhọc nhằn xe cát
Dẫu biển xóa đi vẫn giữ được thân mình
Ngoài khơi xa lấp lóa đèn câu mực
Đêm kiên trì chờ đợi cá cắn câu.

Nơi Trường Sa giờ này anh có ngủ ?
Hay vẫn giữ trời, canh biển trong đêm
Em nhớ anh như thuyền khát biển
Sóng đừng làm đau cát mịn xô bờ.

Em vẫn chờ anh, em chờ đông tới
Nhen ngọn lửa hồng sưởi ấm tình yêu
Đã hai năm rồi anh chưa nghỉ phép
Mong anh về, mẹ cũng nhớ anh nhiều.







 SÓNG BIỂN

Khi  bão tố, sóng gồng mình chống đỡ   
Lúc nhớ thuyền, sóng dào dạt gọi bờ thương 
Nơi đất liền, anh biết em nín lặng 
Đảo xa khơi, áo lính bạc gió sương.

Biển trong xanh gió trời lồng lộng  
Biển của ta, trời đất của chúng ta 
Từng đoàn thuyền trở về ăm ắp cá 
Hả hê sao, những con sóng hiền hoà.

Phía trời Bắc mây sầm sì kéo tới  
Trời đất đổi thay những con sóng đỏ ngàu 
Giàn khoan lớn cắm sâu vào lòng biển 
Bị xâm phạm chủ quyền, con sóng quặn đau.

Không thể chiến tranh, chúng ta đòi công lý 
Lịch sử ngàn năm còn dấu ấn địa danh 
Bỏ hận nhỏ, để rồi mưu việc lớn 
Lòng kiên trung, đại đoàn kết tất thành.

Dòng máu Lạc Hồng sử xanh còn đó 
Con cháu Thoát Hoan, chắc nhớ mãi ống đồng 
Bàn cờ tướng còn nhiều thế trận 
Lớp lớp sóng dồn, theo nhịp bước cha ông



             THƯ CHO CON

      Mẹ thương con nỗi thương cha 
Khi còn giặc giã vắng nhà Tết mong
      Vợ đang lúa ấp đòng đòng 
Vì dân nợ nước bằng lòng xa nhau
      Bây giờ sương điểm mái đầu 
Lại mong có một nàng dâu thảo hiền
      Con đi giữ đảo triền miên 
Có nghe tiếng vọng đất liền ầu ơ
      Nhớ con mẹ vẫn hằng mơ 
Tết này sum họp mẹ chờ mua cau
      Nhà mình sẵn có giàn trầu 
Dậu mồng tơi vẫn xanh mầu tươi non
      Vai gầy mẹ đã mỏi mòn 
Vành nôi vẫn ngọt, vẫn tròn lời ru
      Nắng lên tan hết sương mù 
Trường Sa mẹ thấy… Cho dù xa khơi



THƯ TỪ BIỂN ĐẢO

Gom hết lửa lòng để đốt cháy tình yêu 
Sống giữa đại dương mà ta vẫn khát 
Một bát canh chua, chùm sấu non lúc lỉu 
Hà Nội ơi ! Ta nhớ đến nao lòng.

Đây Trường Sa gửi nỗi nhớ vào mong 
Em vẫn tự hào có anh là lính đảo 
Quả bàng vuông chịu bao nhiêu giông bão 
Có ai về, xin gửi mặn tới người yêu.

Giữa nhà giàn anh mơ những buổi chiều 
Cùng gỡ cỏ may dưới triền đê tắt nắng 
Có gì đẹp hơn tuổi hồng trong trắng 
Nụ hôn dài lẫn nước mắt tiễn anh đi.

Em có mong ngày ấy - lễ vu quy
Hai đứa mình chắp tay cùng cầu nguyện 
Biển đảo là nhà, của ta vĩnh viễn 
Để chúng mình mãi mãi chẳng xa nhau. 
                                      Cây bàng vuông


HÀ NỘI VÀO ĐÔNG

Mái tóc em thôi vương mùi hoa sữa 
Cỏ công viên sương ướt chỗ mình ngồi
Đèn cao áp như mờ hơn một chút
Thương cây bàng một mình đứng đơn côi.

Dạo đường Thanh Niên em quấn thêm khăn cổ
Cái rét đầu mùa làm em nhớ đến anh
Quanh đống lửa xoè tay tìm hơi ấm
Nơi đảo xa anh có nhớ đất Hà Thành?

Góc Phố nhỏ thoảng đưa mùi ngô nướng 
Thú ăn quà người Hà Nội xưa nay
Gói lạc rang trong lòng tay âm ấm
Anh có về tìm lại chút men say.

Hà Nội vào đông không anh, em buồn lắm
Hàng liễu bên hồ vẫn buông thả mành xanh
Em chờ anh - em chờ hơi ấm
Anh chậm về, em sợ cạn mùa đông.



 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét