Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Trang thơ Kiều - Nguyễn Du

                     


                  BÓI KIỀU

      Truyện Kiều để gối đầu giường
Hôm nay mở bói - Tiền Đường sông sâu
      Ngẫm kiều, nghĩ mối tình đầu
Yêu nhau đến thế,  vì đâu không thành
      Thương cho số phận quả chanh
Nước mà vắt kiệt, chỉ thành vỏ thôi
      Nàng Kiều lưu lạc nổi trôi
Đời ai lăn lóc - bình vôi xó nhà
      Đạm Tiên nàng đã thành ma
Còn người đang sống chẳng ra hồn người
      Lúc dở khóc, lúc dở cười
Vẫn làm vỏ bọc cho người muốn vui
      Trách người có mắt như đui
Đem người tài sắc dập vùi gió mưa
      Để cho ngựa hoá thành lừa
                          Sở Khanh máu ấy, có chừa cho đâu
      Thu rồi, phảng phất hương ngâu
Mọi miền mòn mỏi - bể dâu thăng trầm.



          NỖI LÒNG
                     THÚC SINH

      Kiếp người trong cõi trăm năm
Lâm Tri buồn bã xa xăm lối về
      Hoa Nô tên gọi tái tê
Thúc Sinh đau đến ê chề tâm can
     Hoạn thư lòng hiểm dạ gian
Bên ngoài thơn thớt,  trong toan đập bình
      Làm cho thất đảo, bát kinh
Bốn dây như khóc, nẫu mình cuồng quay
      Chàng đành ráo chén cho say
Cho bằng lòng thiếp, chia cay cùng Kiều
      Phòng loan chăn gối phải chiều
Thương nàng lẻ bóng bao điều suy tư
      Hoa rơi tan tác thế ư?
Cứu người đâu phải riêng tư, bốc giời
      Bây giờ mắc tóc rối bời
Thương Kiều lưu lạc, một đời nổi trôi
      Phận nàng sao bạc như vôi?
Càng thương càng sót, đứng ngồi không yên.

                                                   Minh Hiền

 
          VIẾNG THĂM MỘ 
                  CỤ NGUYỄN DU

       Viếng thăm mộ cụ Tiên Điền 
Ngậm ngùi thương mộ Đạm Tiên sè sè
      Nghi Xuân đốt lửa trưa hè 
Bạch đàn ra rả tiếng ve kêu khàn
      Chông chênh cồn bãi mênh mang 
Héo hon ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh
      Lối vào viếng mộ chạy quanh
 Rưng rưng, ngân ngấn, đạp thanh tần ngần
      Thập phương lữ khách xa gần 
Chỉ mong cơ hội một lần viếng thăm 
      Tố Như đã mấy trăm năm 
Những câu lục bát vẫn đầm lệ rơi
      Võng đưa kẽo kẹt ru hời 
Câu Kiều vẫn lẩy muôn đời còn đây
      Trời xanh ngăn ngắt không mây 
Hoa không có con bầy hoa tươi
      Khói nhang cong vặn viếng Người 
Con xin cúi lạy, hồn cười con vui
      Nàng Kiều cũng đỡ ngậm ngùi 
Tái hồi Kim Trọng - hồn vui suối vàng. 

 
          KIẾP KIỀU

                    PHẬN MÌNH

      Cũng là trong cõi người ta 
Kiếp Kiều là vậy, xót xa phận mình 
      Vì đâu đến nỗi tội tình 
Để Kiều phải chịu bán mình chuộc cha
     Vì đâu tan nát đời hoa 
Sở Khanh cùng với Tú Bà một bất lương
     Cuộc đời nghĩ lại càng thương 
Đoạn trường thế ấy, còn vương tơ lòng
     Bến nào đục, bến nào trong 
Biết đâu đến nỗi vào vòng quẩn quanh
     Thuý Kiều Kim Trọng đã đành 
Phận mình đưa đẩy cũng thành lứa đôi
    Ai ngờ phận bạc như vôi 
Có người chia sẻ đầy vơi bớt buồn
    Ngoài trời sầm sập mưa tuôn 
Trong lòng lệ chảy ngược nguồn vào tim.


            CÁI CHẾT 
                   CỦA TỪ HẢI   

      Thế thời tạo dựng anh hùng 
Oai phong một thuở, vẫy vùng biển khơi
      Dọc ngang trời đất trên đời 
 Mà không bản lĩnh - nhường lời phu nhân
      Vì đâu lỡ bước sa chân 
Tướng tài đâu để việc quân lệnh bà
      Suy cùng chưa phải tài ba 
Dẫu cho thắng trận vẫn là vô mưu
      Quan triều đình chọn người ưu 
Song toàn văn võ, trừ cừu dê non
      Ba vòng thi đỗ vàng son 
Tinh thông binh pháp nước non cậy nhờ
      Họ Từ còn quá lơ mơ 
Trước sau rồi cũng hạ cờ thua quân
      Nghĩ là chết đứng giữa sân 
Vẫn là cái chết của quân đầu hàng
      Hy sinh mới xứng vẻ vang 
Tố Như Người khéo nhẹ nhàng mỉa mai.
 
 

          THUÝ VÂN 
                    KIM TRỌNG

      Thuý Vân trang trọng nết na 
Con người phúc hậu, ngọc ngà còn thua
      Chuyện tình như thật như đùa 
Vâng theo lời chị, sót chua trong lòng
      Cũng là thương chị cho xong 
Lấy người yêu chị, trong lòng đâu yêu
      Cũng là duyên phận phải chiều 
Cũng là vừa ý Thuý Kiều chia xa
      Mười lăm năm ấy đi qua 
Chàng Kim đỗ đạt cũng là vinh hoa
      Không yêu Vân vẫn mặn mà 
Chàng Kim cũng vậy - cũng là không yêu
      Vẫn không quên được Thuý Kiều 
Vẫn tìm cho được, vẫn điều ước mong...
      Sông Tiền Đường nước vẫn trong 
Thuý Kiều gột rửa, vẫn mong ngày về
      Tố Như bút pháp sao khuê 
Đoàn viên tái hợp, đề huề mừng vui
      Thuý Vân ơi! Có ngậm ngùi? 
Chồng em, chồng chị! Ai xui chuyện tình!



      NỖI KHỔ THÚY VÂN


      Thúy Vân ơi hỡi! Thúy Vân

Mười lăm năm ấy muôn phần khổ đau
      Người ta có mối tình đầu
Không thành khổ lắm, biết đâu duyên hờ!
      Vợ chồng thật, vẫn giả vờ
Nâng khăn sửa túi ai ngờ đớn đau
      Lúc vui vẻ, lúc mày chau
Nhìn quanh mây nước một mầu xanh xanh
      Hoa thơm ai lỡ vin cành
Vâng theo lời chị cũng đành vậy thôi
      Một đời bèo dạt mây trôi
Một đời thương chị, mồ côi tình mình
      Phải đâu duyên nợ ba sinh
Phải đâu đến nỗi cuộc tình trái ngang
      Người ta vẫn nghĩ mình sang
Ngờ đâu chị khổ, phũ phàng đời em
      Trăng khuya vàng lọt qua rèm
Gió hiu hiu gió ngọn đèn lắt lay
      Âm thầm nuốt đắng ngậm cay
Chàng Kim có thấu nỗi này cho chăng
      Hết tròn lại khuyết vẫn trăng
Ai người tìm chỗ chưa bằng để kê.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét