Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

- THƠ VIẾT VỀ HUẾ



















          VỀ THĂM HUẾ

          Tôi lại về đây thăm xứ Huế
          Đến Trúc Lâm quay lại Từ Đàm
          Thắp nén nhang tỏ lòng thành kính
          Huế về chiều buồn toả khói lam.
            
          Tôi lắng nghe điệu hò Mái Đẩy
          Sông Hương chảy theo mạch thơ tuôn
          Những nỗi buồn trôi theo dòng nước
          Phía xa xa chớp giật mưa nguồn.

          Lăng Khải Định chất chồng thềm đá
          Tượng vô tri mưa nắng dãi dầu
          Em ở đâu hay em lỗi hẹn
          Núi Thiên Thai Mây Trắng đội đầu.

          Đến Thiên Mụ nhớ trường Đồng Khánh
          Nơi hẹn hò tới bến Văn Lâu
          Câu thơ viết còn đang bỏ dở
          Trời xao lòng! Cũng sùi sụt mưa ngâu.

          Nơi Hoàng Thành sen đang nở rộ
          Rất uy nghiêm mũ áo hoàng bào
          Thềm gạch cũ dày thêm rêu phủ
          Vẫn còn đây, triều Nguyễn một thời. 

                          















 



ĐÊM SÔNG HƯƠNG 

Huế ơi! Dẫu một lần tôi đến
Chẳng thể nào quên vẻ dịu dàng
Thuyền ai thấp thoáng không đậu bến
Khúc hát Nam Bình vọng xa đưa.

Thuyền ai có khách, thuyền ai không
Gió thổi lấp lay mảnh quần hồng 
Mười hai bến nước em chờ đợi
Biết bến nào đục, bến nào trong.

Đèn mờ xanh đỏ giăng mơ mộng
Sương mù che phủ trải mặt sông
Trăng vàng vỡ mảnh rơi xuống nước
Gió lạnh đầu xuân - gió cuối đông.

Huế sông Hương vẫn nước mênh mông
Trăng dẫu tàn, đông đã dần hồng
Bên ni đã có ai chờ đợi
Đậu bến đi nào có được không? 






































NHỚ HUẾ

Bởi vì em mặc áo dài mầu tím
Nên tôi nhớ Huế đến khôn nguôi
Dịu dàng như dòng Hương êm ả
Em sẽ mãi mãi là tuổi hai mươi.

Cồn Hến ơi! Xanh đến tận bãi bờ?
Nước sông Hương Vẫn thong thả xanh lơ?
Thôn Vĩ Dạ có còn xanh hoa trái
Câu thơ Hàn thành điệu hát Nam Ai.

Núi Ngự Bình vẫn thông reo vi vút?
Đất Long Thọ có còn bụi xi măng?
Chùa Thiên Mụ đang rơi vào nỗi nhớ
Nơi hò hẹn chắc vẫn dáng sương mờ.

Trường Đồng Khánh, ơi! Nhớ tà áo trắng
Quên sao được những buổi ấy tan trường
Đường Huế dài vẫn mong dài mãi
Khúc hát Nam Bình càng da diết yêu thương.

Nơi Hoàng Thành có còn hoa sen, hoa súng?
Cô hướng dẫn viên giọng Huế ngọt ngào
Ơi! Triều Nguyễn - Những chiếc áo hoàng bào
Đưa Huế vào sử, Huế đẹp Huế yêu.
 

HUẾ TRONG MƯA

Huế yêu ơi! Sao Huế mưa nhiều rứa
Mưa rầm rì, mưa rả rích mãi không thôi
Tôi ngẩn ngơ tìm đường xưa lối cũ
Đây chợ Đông Ba, quán ấy đâu rồi?

Ngàn thông reo - lời ru nghe da diết
Núi Ngự Bình mờ ảo phía xa xa
Những tượng đá dầm mưa lăng Tự Đức
Cành liễu đung đưa tha thiết la đà.

Chùa Thiên Mụ vẫn rêu phong tháp cổ
Bến Văn Lâu giăng lớp lớp sương mù
Ai đã đề bài thơ vào chiếc nón
Thả xuôi dòng, tìm người cũ trong mơ.

Tôi lại về đây thăm thôn Vĩ Dạ
Ngan ngát hương cau, hoa trái trĩu cành
Gió nhẹ đưa, trong vườn mưa lộp bộp
Bên ngôi nhà cổ, bên lối trúc xanh.

Nơi Hoàng Thành vàng son rực rỡ
Nét chạm gỗ bao năm tháng chẳng mờ
Huế trong mưa khắc vào hồn du khách
Duyên dáng, dịu dàng - xứ Huế mộng mơ

                                           Mưa Huế  


LẠI VỀ THĂM XỨ HUẾ


Anh đi tìm em nơi xứ Huế 
Giọng ngọt ngào thương lắm dạ dạ thưa 
Những mơ về Huế, nếu ai chưa đến 
Dẫu một lần nhớ mãi tím chiều mưa.

Em áo trắng tan học trường Đồng Khánh
Hẹn hò ai mà nghiêng nón đợi chờ
Hàng me vẫn vô tình rơi rơi lá
Vương tóc em – Huế thêm mộng thêm mơ.


Tôi ngẩn ngơ tìm về thôn Vĩ Dạ 
Đường Huế dài, ghé thăm chợ Đông Ba 
Mớỉ lót lòng, đã say mùi cơm hến 
Níu khách đường xa qua hương vị đậm đà.

Tìm được em không đề thơ vào nón
Em đưa tôi thăm lăng tẩm đền đài
Ảnh bà Từ Dũ móng tay dài chấm đất
Phảng phất hồn thiêng vua chúa một thời.


Em lại đưa tôi vào thăm Đại Nội 
Ngai vàng còn đây, áo gấm thêu hoa 
Ngoài Ngọ Môn cột cờ cao sừng sững 
Tráng lệ nguy nga đây điện Thái Hòa.

Di sản thì nhiều, mà thời gian ít quá
Những thăng trầm triều Nguyễn can qua
Em rất Huế, áo tím chiều rất Huế
Đã thổi vào hồn du khách đường xa.


                                  Huế - 7 – 2013


MƯA HUẾ

Hoa sứ đẫm mình trong mưa Huế
Rễ oằn lắng đọng bấy thời gian
Điệu Nam Ai thêm dài nỗi nhớ
Để ai chờ ai đợi bến Nam Giao.

Cành liễu đung đưa thả buông thướt 
Em gái Huế tóc dài mát mượt
Nón chùng quai, đầu ngả che mưa
Cho anh hỏi... Đường về thôn vĩ.

Nhấp nhô Trường Tiền, mờ mấy nhịp
Quanh co ngơ ngác chợ Đông Ba
Thướt tha bay bay tà áo tím
Nhớ ra... Mấy bạn gái gần nhà.

Đây Hoàng Thành sen đang nở rộ
Lá ngửa lòng đón những hạt mưa
Cô hướng dẫn viên cười vui vẻ
Kính chào quý khách dạ dạ thưa.

 
      





















TRỞ LẠI HUẾ THƯƠNG

Vọng xa đưa điệu hò Mái Đẩy 
Đây phá Tam Giang con nước vơi đầy 
Em hẹn anh nơi Đập Đá  
Bóng ai như dáng mẹ hao gầy.

Áo tím bay bay bên cầu Gia Hội 
Nhớ thuở nào áo trắng nữ sinh 
Nghiêng nón che mưa, chân em bước vội 
Văng vẳng đâu đay khúc hát Nam Bình.

Ngày xa Huế giữa mùa mưa tuổi mộng 
Hai đứa mình chưa kịp nói với nhau 
Anh lạc bước suốt nửa đời nhớ Huế 
Nhớ giàn trầu, nhớ những hàng cau.

Nay trở lại tìm về kỷ niệm
Bến Ngự con đò thương lắm chiều mưa 
Em sống ra sao từ ngày ly biệt 
Mẹ bây giờ ?... Anh nhớ lắm ngày xưa.

Mừng cho em yên bề gia thất 
Hạnh phúc tràn đầy vẫn nhớ tới anh 
Nhiều đổi thay, vẫn giọng em dịu ngọt 
Lũ trẻ nô đùa bên lối trúc xanh.



ĐIỆN HÒN CHÉN

Thu Hà Nội Hồ Tây gợn sóng
Huế sông Hương như dải lụa mềm
Mái chèo đưa nhẹ tan ánh bạc
Du khách đường xa có nhớ nhà.

Cây si xoã tóc, sông Hương gội
Kia rồi hòn chén ẩn trong sương
Bên bờ thuyền ai chờ đón khách
Thả nổi câu hò giữa dòng Hương.

Dây leo vấn vít hoang sơ quá
Lô nhô đá núi phủ rêu mờ
Những cây cổ thụ bao năm tuổi
Buông mành cành liễu rủ lơ thơ.

Lên điện nghiêng mình thắp nén nhang
Ông cha mình hoà khí huy hoàng
Chắp tay vái lạy anh linh kiệt
Sử vàng Hòn Chén toả hào quang.

  

Cầu Tràng Tiền


CŨNG MỘT ĐÊM TRĂNG

Huế đêm trăng giãi vàng trên phố
Sương mù giăng lạnh lối ta về
Từ ấy xa nhau rồi để nhớ 
Ta ngỡ mình chìm đắm trong mơ.

Gương sông Hương lấp lánh sao trời
Câu hát Nam Ai thả Buông lơi
Ta đã hẹn thuyền ai đậu bến
Nước cứ trôi người cũ đâu rồi.

Trăng xuống nghiêng nghiêng sao vàng mãi
Lối cũ ta về lạnh bờ vai
Nhớ ai, ai nhớ sầu lẻ bóng
Thả bước ta về ai nhớ ai.

Trăng lênh đênh ta ngỡ là thuyền
Trăng mây nước sao khéo đưa duyên
Để ai nhớ, ai thương, ai đợi
Đêm lặng lẽ gió thoảng ưu phiền.

Đây bến Nam Giao đêm sầu vắng
Đường Huế dài chẳng chẳng thấy bằng lăng
trăng cứ sáng, lòng ta yên lặng
Thao thức mãi ơi hỡi vầng trăng.

Gió nhẹ lay sông nước nhẹ lay
Lay cả vầng trăng cả mây bay
Thuyền ơi có nhớ về bến cũ
Cũng một đêm trăng tình đắm say





TÌM EM


Từ ấy anh phải xa xứ Huế 
Điệu hò vẫn văng vẳng bến Văn Lâu 
Điện Hòn Chén, còn vương mùi hương khói 
Lững lờ dòng Hương, thương lắm buổi ban đầu.

Dốc Nam Giao đò thưa, anh xuống vội 
Thượng Tứ đây rồi, đâu đất Bao Vinh 
Quán nhỏ thân thương ấy, không còn nữa 
Thông vẫn reo vi vút, núi Ngự Bình.

Anh lần theo điệu hò về Gia Hội 
Bến đò Cồn, đưa anh đến Ngự Viên 
Vọng xa đưa tiếng chuông chùa Diệu Đế 
Linh Mụ ơi! Quên sao được Tràng Tiền. 

Hồ Tĩnh Tâm, hoa sen đang hồng thắm 
Trời về chiều Huế lất phất mưa rơi 
Em hẹn đón anh, bên thôn Vĩ Dạ 
Chẳng thấy em đâu! Lá me rụng tơi bời.

Áo mầu sim, lẫn trong màu tím Huế 
Mưa nặng hạt thêm, huyền ảo sương mờ 
Chuông điện reo, lại nhầm rồi, xin lỗi  
Anh đi tìm em, giữa Huế trong mơ.

 
NHỮNG  ANGKOR
          KÌ QUAN THẾ GIỚI

Ơi! Angkor Thom,ơi! Angkor Wat... 
Những đền đài tráng lệ nguy nga 
Sau chín trăm năm, còn nhiều bí ẩn 
Một kỳ quan thứ bẩy, cả thế giới tới thăm.

Đây tháp cổ, đây đền thờ Đế Thiên, Đế Thích 
Đây Bayon, rêu phong chẳng phủ mờ 
Giữa rừng già nguyên sơ, cân bằng sinh thái 
Nền văn hoá cổ xưa, kĩ xảo đến không ngờ.

Từng phiến sa thạch, xếp khít nhau kín mạch 
Chỉ ba mươi lăm năm, đã được tạo dựng lên 
Mà nền văn minh bây giờ, chưa hiểu nổi 
Giá trị trí sưc người... Không thể nào quên.
.  
Một đất nước có hai mùa mưa nắng 
Ngập trắng mọi miền, khi con lũ dâng 
Tôi trầm tư, nghĩ những điều huyền bí
Những hình hài, tượng tạc xếp tầng tầng.

Những tượng mặt người cười, vui, buồn, khóc 
Như chia sẻ với nhau, điệp điệp trùng trùng 
Những thềm đá như thời gian xếp bậc 
Căm Pu Chia - chắc một thuở rất xiêu hùng.
 

 
Ang kor wat được xây dựng trong vòng 35 năm vào thế kỉ  XII
với 5 triệu tấn đá sa thạch, mỗi khối đá nặng 1,6 tấn
  
Angkor Thom mặt tiền
 
Angkor Thom - mặt sau 
Ang kor wat mặt tiền


ANH VẪN CHỜ

Mùa du lịch mỗi người đi một hướng
Người lên rừng, kẻ xuống biển vui chơi
Có những lúc không cùng nhau chia sẻ
Thuyền ra khơi để bến vắng chơi vơi.

“Chơi quần quật”, em chẳng nhớ tới anh
Nón trắng nghiêng che, tà áo tím
Tiếng dạ thưa nghe dịu dàng ngọt lịm
Có níu chân em khúc nhạc Cung đình?

Những đền đài, lăng tẩm, chùa, dinh…
Núi Ngự Bình chắc em không đến kịp
Cầu Tràng Tiền có làm em lỗi nhịp
Điện thoại vẫn chờ mong ngóng tin em.

Thăm Huế rồi, em sẽ vào Đà Nẵng?
 Ngũ Hành Sơn – năm ngọn núi vây quanh
Biển Lăng Cô sóng xoá đi nỗi nhớ
Anh vẫn chờ dù em lỡ quên anh!



NHỮNG KỶ NIỆM XƯA

      Chênh chênh chiều tím sông Hương
Con thuyền rời bến còn vương sóng tình
      Xa xa bóng núi Ngự Bình
Mây giăng giăng phủ như hình bóng ai.

      Chiều mưa nghiêng nón chùng quoai
Gió nhè nhẹ gió, áo dài mỏng manh
      Mịt mờ sương khói vây quanh
Một mình em đứng bên thành cổ xưa.

      La đà cành liễu đung đưa
Nhớ em giọng Huế dạ thưa dịu dàng
      Trường Tiền mấy nhịp vắt ngang
Mênh mông sông nước, mênh mang điệu hò.

      Lưng ong em bước xuống đò
Mi cong chớp chớp, cánh cò dần xa
      Bao nhiêu kỷ niệm ngang qua
Giờ ùa về những đậm đà Huế thương.







   













  



  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét